Sách nói - Audio book chia sẻ miễn phí



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Blog Radio 17: Câu chuyện giọt nước mắt của người con gái

Blog Radio 17: Câu chuyện giọt nước mắt của người con gái

Chào mừng các bạn đang lắng nghe Blog Radio số 17



Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Thật trùng hợp vì Blog Radio hôm nay lại rơi đúng vào ngày đặc biệt của một
nửa thế giới. Vậy thì tại sao chúng ta không dành một phần của chương trình hôm
nay để Blog Radio tặng những ca khúc và nói giúp bạn lời yêu thương gửi tới
những người phụ nữ quan trọng trong cuộc đời mình...

Bạn đọc Lê Cao: “Thêm lần nữa trong đời mình, những ngày này tôi lại tặng hoa
cho bạn gái, cô giáo… còn mẹ, quà trong ngày 8-3, có bao giờ có trong khái niệm
chờ đợi của mẹ? Vẫn chỉ gọi điện về nói mấy câu thăm hỏi mẹ. Ngày mai xa hơn,
khi con lớn lên, con có thể kiếm được quà nào đó và tặng mẹ trong NGÀY CỦA MẸ
thì con biết, với mẹ ngày mai ấy, quà của mẹ cũng chỉ là con.

Có những lúc như lúc này, con viết cái gì đó và mong mẹ hiểu về con trai của
mẹ. Có những bài thơ, điều suy nghĩ về mẹ, con chỉ viết rồi đọc, đọc rồi đưa bạn
bè xem mà cũng chưa bao giờ đủ cả mạnh dạn để nói cùng mẹ được! Con yêu mẹ!...”

Lời nhắn của Blog Radio: Quà nào tặng mẹ, đã bao giờ bạn có những tâm trạng
như của Lê Cao? Có những món quà thật giản dị dành tặng mẹ yêu mà chúng ta không
nghĩ tới, chỉ là những lời nói, những cái ôm, hay một bản nhạc đặc biệt vang lên
khi mẹ đang nấu bếp… Nếu mẹ của bạn đang ở một nơi rất xa và bạn chẳng thể gọi
được, hãy dành một khoảnh khắc trong tim để nói rằng con yêu mẹ, bạn sẽ cảm nhận
được tình mẫu tử nồng ấm chưa bao giờ vơi cạn…


bluetea84@yahoo.com
:“Ngày 8/3 lại tới nữa rồi, tôi ghét ngày này, mỗi lần
như vậy tôi đều mong nó qua thật nhanh. 24 tuổi, chưa bao giờ nhận một bông hồng
từ bạn khác phái gửi tặng, nhìn những người bạn của tôi ai cũng đầy ấp những bó
hoa mà lòng tôi ghen tỵ, tôi ước ao cũng có người gửi tặng tôi, chúc những điều
tốt đẹp đến cho tôi. Tôi cũng muốn quen thân nhiều bạn, nhiều lúc tôi cũng cố
gắng làm quen nhưng dường như họ không quan tâm cho lắm, khi gặp nhau cười nói
là thế, nhưng gặp nhau giữa đường thì họ làm lơ coi như không nhìn thấy tôi, tôi
buồn lắm. Tại sao họ đuổi theo bắt kịp chỉ để "xin chào" những người con gái đẹp…
Còn tôi một lời chào khó vậy sao, nhiều lúc cũng thấy tủi thân lắm…”.

Lời nhắn của Blog Radio: Hằng Tee thân mến! Những dòng tâm sự cô đơn luôn
nhận được nhiều sự đồng cảm. Bạn hãy mỉm cười bởi đang có rất nhiều người lắng
nghe và chia sẻ với bạn. Món quà kỳ diệu luôn dành cho những người biết cố gắng
và chờ đợi. Blog radio tặng các bạn ca khúc Stay the same…Hãy cứ tự tin là chính
bạn và mở cửa trái tim mình


Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Bạn đọc Gia Huy Nicklove: Cảm ơn em vì những gì em đã dành cho anh, em đã
giúp anh làm một điều phi thường vì "Anh thật nhỏ bé với thế giới này, nhưng em
đã làm trái tim nhỏ bé đó chứa đựng cả một tình yêu bất tận mà ngay cả ngôn ngữ
và âm nhạc phong phú của thế giới này cũng không diễn tả nổi".

Lời nhắn của Blog Radio: Các bạn gái đừng quên, chính những điều giản dị nhất
của các bạn sẽ làm rung động tâm hồn của phái mạnh đấy!

Các bạn đang lắng nghe Blog Radio thân mến,
người ta thường nói: Nước mắt là vũ khí của các cô gái. Nhưng đã bao giờ bạn tự
hỏi, điều gì ẩn chứa sau những giọt nước mắt ấy? Trong ngày đặc biệt này, Blog
Radio mời các bạn lắng nghe những dòng viết gửi từ blog của bạn 2Yen, và chúng
ta sẽ biết những bí mật nho nhỏ “vũ khí của phái yếu”!


Mời bạn click vào đây để tải nội dung Blog Radio số 17 về máy
 



( Dừng lại khoảng 10s rồi play, nếu đang nghe bị ngắt, thì các bạn ấn F5, và
tua tới đoạn đang nghe nhé! )




Mời bạn click vào đây để tải file audio Blog Radio 17: Câu chuyện giọt nước
mắt của người con gái


(Blog Radio) - Trời mưa, đó là nước mắt của thiên nhiên, của tạo hoá… Khi nước
mắt con rơi, đó cũng là khi con đang khóc…

 
Nước mắt con bắt đầu chảy khi trời đã chìm trong đêm tối của một ngày cuối
tháng ba, trong niềm vui, niềm mong mỏi của cả nhà, đặc biệt là trong cơn đau
của má… Con cất tiếng khóc đầu tiên chào đời, Cuộc đời của một sinh linh bé
nhỏ bắt đầu từ đó.

Nước mắt con chảy khi con vấp ngã trong những bước đi chập choạng đầu đời của
một cô bé lon ton chưa tròn hai tuổi..

Nước mắt… đó là khi con không được đi chơi, khi con vòi vĩnh mà không được ba
má chiều, …lúc đó, con 3-4 tuổi….

Lên 5 tuổi, con khóc khi con không nghe lời má. Con trốn đi chơi, và vùi mình
trong những trận khóc hờn vì bị đánh “oan”…

Đi học, con khóc vì tội ăn sáng chậm làm muộn giờ làm của má, con khóc vì mải
chơi, bị điểm kém, vì thua đứa bạn…

15 tuổi, con vẫn khóc, nhưng không phải vì sự thơ dại và khờ khạo trẻ con nữa,
con khóc vì danh dự, vì sự đụng chạm đến bản thân, khóc vì sự thua kém, khóc vì
xấu hổ….

17 tuổi, nước mắt tuôn chảy nhiều hơn khi con làm cha buồn, khi con quá ích
kỷ và chỉ biết cho con, con đã không cần nghĩ trước khi nói bởi con cho rằng con
đã lớn, rằng con đúng… Con khóc trong nỗi bùôn thực sự, trong sự ân hận. Lớn hơn,
con biết suy nghĩ, con biết khóc vì sự chia cắt, vì những hiểu lầm, vì những
trận cãi nhau của người lớn.

18 tuổi, cái tuổi khi đã đủ nhận thức đúng đắn hơn, con khóc vì con làm ba má
buồn, con khóc vì ba má đã đặt nhièu hi vọng vào con mà con không làm được.

19 tuổi, có những hôm con đã khóc vì sự trống trải của một nơi xa lạ làm con
lạc lõng và sợ hãi.

… Rồi con bết khóc khi có người làm tổn thương trái tim con…


Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Đó là những ngày đã xa và hình như gần một năm rồi con chưa khóc nhiều, chưa
khóc hết mình như ngày xưa. Nhanh lắm, sắp rồi, con sẽ tròn 20 tuổi, con sẽ lớn
hơn, chững chạc hơn…

Ngày hôm nay là những niềm vui, những nụ cười rạo rực, nhưng ngày mai thế nào,
con cũng không biết nữa, có thể, và chắc chắn rằng sẽ lại có lúc con khóc. Nhưng
chắc chắn, nếu khi xưa sau mỗi lần khóc hờn trẻ con, con chìm sâu trong giấc ngủ
thật ngon… thì giờ đây… con sẽ ngồi và ngẫm lại tất cả, con sẽ để nước mắt cuốn
đi mọi phiền toái, và con sẽ mọi người, hiểu cuộc sống hơn. Chắc chắn con sẽ
sống tốt hơn, và tốt hơn thế nữa…

Con sợ nước mắt…nhưng…

Nước mắt của nhân loại nhiều, nhiều lắm, có thế ,con mới hiểu có sự đau đớn
vì mất mát, vì chia cắt của biết bao người….

Con hiểu nỗi đau khi mất đi một người thân

Con hiểu nỗi đau khi thất bại

Con hiểu nỗi đau bằng xương bằng thịt

Con hiểu nỗi buồn của sự lẻ loi trống vắng…

. Rồi một ngày khi đã cạn khô nước mắt, thì đời người cũng lặng lẽ ra đi. Có
thế phải như thế, cần phải vậy mà con mới thấy nâng niu và trân trọng cuộc sống
này hơn!

Tôi sợ ngày mai tôi sẽ lớn

Tuổi học trò cắp sách còn đâu?

Áo trắng nhường cho chiếc áo màu.

Rồi cuộc đời sẽ đong đầy nước mắt.

Tôi sợ ngày mai tôi hiu hắt

Tôi nhìn đời bằng đôi mắt đăm chiêu

Tôi ngây thơ tôi sẽ mất mát nhiều.

Còn đâu thấy những ngày thơ mộng ấy?

Tôi sợ ngày mai ko tìm thấy

Nét hồn nhiên trên áo trắng hôm nay.

Tôi ngây thơ chìm đắm với tháng ngày.

Hồn nặng trĩu nghe dòng đời chảy dịu.

Tôi sẽ hết bên mẹ hiền phụng phịu

Nũng nịu đòi mẹ được đi chơi

Ngày mai ơi xin đừng đến với tôi

Tôi sợ ngày mai tôi sẽ lớn.

Chia sẻ Sách Nói :

comments
 
Trang chủ · Giới thiệu · Liên kết · Quảng cáo · Điều khoản sử dụng · Sitemap · Liên hệ
2011 © Khosachnoi.Net - Nội dung được chia sẻ bới cộng đồng yêu Sách Nói, Audio Book.
Tắt Quảng Cáo [X]