Sách nói - Audio book chia sẻ miễn phí



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Blog Radio 2: Phía trước luôn có một con đường

Blog Radio 2: Phía trước luôn có một con đường


(Blog Radio)

- Đường đời không bao giờ là một ngõ cụt
.
Trên con đường ấy có vô vàn những ngả rẽ, những vòng quanh, hay một chút quanh
co, ngoằn nghèo, có khó khăn đấy, những không phải không thể vượt qua.
Blog
Radio mời các bạn lắng nghe bài viết: Phía trước luôn có một con đường của tác
giả blog HLS









( Dừng lại khoảng 10s rồi play, nếu đang nghe bị ngắt, thì các bạn ấn F5, và tua
tới đoạn đang nghe nhé! )





Mời bạn click vào đây để tải file audio Blog radio 2: Phía trước luôn có một con
đường

Chán đời và bế
tắc
! Một
người bạn của tôi đang mang tâm trạng như thế. Bạn cảm thấy cuộc đời không còn ý
nghĩa gì nữa cả. Bạn đang loay hoay ở một “ngã
ba đường
” của tâm trạng, của tình cảm, của việc chọn lựa cách sống
và cách nhìn nhận, giải quyết vấn đề về chính bản thân mình.



Có thể bạn đang lâm vào
cảnh tình khốn khổ của một điều chẳng ai muốn, của cái gọi là “chuyện
ba người
”. Hay có thể gọi đó chỉ là “chuyện
hai người
” bởi bạn đang yêu, đang ôm ấp một tình yêu đơn
phương có phần... mù quáng! (Nhưng khi yêu
có mấy ai thấy mình mù quáng đâu kia chứ! Tôi cũng từng mù quáng còn hơn bạn tôi
nữa là...
).



Nhưng với tôi, sự thể hiện
nay a một người”.
Câu chuyện của bạn, của chính bản thân bạn, không ai khác, bạn phải tự mình đối
mặt, nhận ra vấn đề và vượt qua tình trạng như hiện nay! Tôi sẽ không đi sâu nói
về câu chuyện của bạn, về tình trạng hiện bạn đang gặp phải. Tôi không có quyền
đó, cái quyền xâm phạm và công khai đời tư của người khác, vẫn đang bị người ta
xoi mói từ đời thật đến đời ảo.



Tôi nói về bạn,
cũng là tôi nói về chính tôi
!
Bởi những gì bạn đang trải qua thì tôi, một người bạn cùng trang lứa, cùng học
vấn như bạn, có cái “diễm phúc và may mắn
được trải nghiệm qua... trong đau đớn và nước mắt!
Bạn cứ khóc đi. Như tôi đã từng khóc
.
Phải biết khóc để còn nhận ra mình chưa chai lì cảm xúc, mình còn rất nhiều điểm
yếu đuối giấu đằng sau cái vẻ ngang tàng, mạnh mẽ, trưởng thành, rắn rỏi, cứng
cáp của mình. Nhận ra điều này để biết mình còn phải cố gắng, nỗ lực nhiều hơn
nữa để thật mạnh mẽ đương đầu với những khó khăn, thách thức trên đường đời mai
này.




Tôi đã từng rơi vào trạng thái
chán nản đến vô cùng. Và ngỡ rằng mình đã hoàn toàn bế tắc, bế tắc thật sự với
cuộc đời mình, không lối thoát, không hướng đi...

Đó là lúc tôi cảm thấy cái ý nghĩa
Sống
không còn mang nhiều giá trị với mình và chỉ có sự
giải thoát một cách tiêu cực họa chăng là giải quyết được tất cả! Đó là khi tôi
không nghĩ đến bất cứ điều gì nữa, những điều mà khi "tỉnh"
ra thì thấy đó vẫn là những điều đẹp nhất, quý nhất mà
Cuộc đời
ban tặng cho mình:
Gia đình, cha mẹ, những tình cảm thân
thương của bao người, bè bạn, nghề nghiệp, những thú vui, những kiến thức và
khám phá về thế giới muôn màu, những vùng đất xinh đẹp, quê hương... hay những
điều rất nhỏ bé như một buổi sáng bình yên bên tách cà phê, một bản tình ca ngọt
ngào, một bộ phim hay, hoặc một con khô sặc nướng và chung rượu đắng môi, rồi
xuống một câu vọng cổ trong chiều mưa...
tất cả, tất cả đều là những
điều tuyệt diệu là Cuộc sống
đem lại cho tôi, cho bạn, cho mọi người. Và hơn hết, điều đẹp nhất mà
Cuộc đời
ban tặng
cho mình, đó là chính mình.
Với tôi là thế!


Khi tôi ở trong tình trạng
ngõ cụt cuộc đời” ấy, cũng là
lúc tự mình đối mặt với chính mình để chiêm nghiệm lại rằng:
Liệu với mình, cuộc đời đã là ngõ cụt? Phải
chăng ta không còn lối đi nào khác? Bế tắc thật sự chăng? Sẽ ra sao nếu mình
thoát khỏi sự bế tắc này, trong sự ích kỷ vui sướng của riêng mình là nỗi đau
của người ở lại?
Còn đó giấc ngủ chập chờn của Má vì tôi thường về
muộn mỗi tối, để chỉ với một câu nói “
canh trong tủ đó S, hâm nóng lại đi rồi ăn
” cũng đủ thấy ấm lòng.
Còn đó những ngày ốm nặng, bạn bè vào thăm, ở lại canh chừng vì sợ nửa đêm tôi
trở mệt hơn. Còn đó những chiều ngồi lai rai với bạn bè, đồng nghiệp, bàn chuyện
đông chuyện tây, chuyện gia đình đứa này, công việc đứa kia... hỏi han nhau dăm
ba câu, há chẳng phải quý? Và còn đó những ước mơ chưa thành, phải “đi
đó đi đây
”, lên đỉnh Hoàng Liên Sơn cho xứng với cái tên, thăm “Vạn
Lý Trường Thành
” để được phong tặng cái danh “hảo
hán
” với đời, sang Tây Ban Nha để còn ghé sân Bernabeu xem anh bạn
Raul Gonzalez và Real đá đấm thế nào nữa chứ!...



Còn quá nhiều điều để tôi
phải làm trên cuộc đời này. Còn quá nhiều điều cực kỳ có ý nghĩa để, mà không
phải, buộc tôi phải tiếp tục đi, và tìm một lối đi cho mình hướng tới tương lai.
Tôi đã tìm ra được lối đi ấy.
Nó không phải sự khám phá to tát nào cả. Lối đi ấy vẫn là lối đi của ngày hôm
qua, ngày hôm nay tôi đã đi. Lối đi ấy chỉ khuất lấp sau những nỗi buồn và sự
tuyệt vọng của tôi như đám sương khói mù mịt vây quanh mình khiến chẳng nhận ra
gì cả.



Tìm ra lối đi từ trong
tâm trạng ngỡ như là bế tắc của mình, vậy nên, tôi cũng mong bạn sẽ tìm ra được
lối đi tiếp tục cho bạn trên đường đời còn dài, dài lắm.

Hãy cho mình một vài phút
lắng đọng trong lòng
,
chỉ vài phút thôi, tin rằng bạn sẽ thấy con đường bạn đang đi không hề là ngõ
cụt.



Đường đời không
bao giờ là một ngõ cụt
.
Trên con đường ấy có vô vàn những ngả rẽ, những vòng quanh, hay một chút quanh
co, ngoằn nghèo, có khó khăn đấy, những không phải không thể vượt qua. Và con
đường ấy chỉ khép lại, là một ngõ cụt không lối thoát nếu như chính bạn mặc
nhiên nghĩ rằng: Ta đã không còn
lối thoát!

Tin tôi đi bạn, phía trước, luôn có một con đường!



Blog Radio
theo Blog Raul HLS: “Tim ta chôn chặt khối tình. Tình trong giây phút, mà thành
thiên thu!”
Chia sẻ Sách Nói :

comments
 
Trang chủ · Giới thiệu · Liên kết · Quảng cáo · Điều khoản sử dụng · Sitemap · Liên hệ
2011 © Khosachnoi.Net - Nội dung được chia sẻ bới cộng đồng yêu Sách Nói, Audio Book.
Tắt Quảng Cáo [X]