Sách nói - Audio book chia sẻ miễn phí



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Blog Radio 74: Nắm chặt tay anh để mình không lạc mất nhau

Blog Radio 74: Nắm chặt tay anh để mình không lạc mất nhau

Các bạn thân mến!
Chắc hẳn chúng ta còn nhớ dư vị của câu chuyện 7 ngày ở Barcelona diễn ra trong không gian của đất nước Tây Ba Nha với những điệu flameco vào tuần trước chứ? Blog Radio tuần này sẽ tiếp tục đưa các bạn tới một đất nước khác để nghe một chuyện tình gửi từ Blogger Cá Rô. Mời các bạn cùng lắng nghe, cảm nhận và chia sẻBlog Radio 74: Nắm chặt tay anh để mình không lạc mất nhau trên nền những bản tình ca đặc biệt:

( Dừng lại khoảng 10s rồi play, nếu đang nghe bị ngắt, thì các bạn ấn F5, và tua tới đoạn đang nghe nhé! )
Mời bạn click vào đây để tải file audio Blog Radio 74: Nắm chặt tay anh để mình không lạc mất nhau
Ảnh: Quốc Minh
Chuyển thể từ truyện ngắn Thích anh – Đơn giản em thích những gì thuộc về anh
Blog Radio - Hạnh phúc đơn giản chỉ là sự tồn tại của mình được ai đó nhận ra, tình cờ bắt gặp và ... Giữ lấy! Tặng chị Quynhlam và Pika.
Nếu… mình thích nhau?
- Nếu mình thích nhau, đơn giản em sẽ thích tất cả những gì thuộc về anh, thích những lần ta vô tình gặp nhau trên phố, thích cách ta im lặng bước đi bên nhau, thích anh quay sang nói với em “mưa rồi!” như ngày đầu tiên em gặp anh. Đơn giản vậy thôi, nếu mình thích nhau… Tôi trả lời anh nụ cười khẽ nở trên môi.
Mùa Đông năm 22 tuổi,
Tôi đến thành phố của những cây cầu đi bộ có dây leo đỏ rực vào một ngày mưa lạnh, bầu trời chỉ toàn một màu xám ngắt, gió thỉnh thoảng ào đến, dù không đủ mạnh nhưng cũng khiến cho mưa mùa đông thêm nặng hạt.Người hướng dẫn giúp tôi mang bớt hành lý lên phòng, ký túc xá của lưu học sinh nằm bên cạnh một sân bóng đá khá rộng, có một cái ban công nhỏ ở phía sau nhìn thẳng ra sân bóng.Tôi đứng trên ban công hít thật sâu thứ không khí mát lạnh, một cuộc sống hoàn toàn mới bắt đầu.
Trời đã ngừng mưa nhưng bên ngoài vẫn xám xịt ảm đạm, tôi tranh thủ xách cặp lên phòng quản lý lưu học sinh để hoàn tất thủ tục nhập học và nhận sách vở. Ôm đống sách vở đồ sộ vừa được phát đi xuống dưới lầu để về kí túc xá, cảnh này nếu ở Việt Nam khối người tưởng mình đang đi buôn lậu sách, tôi cười cười nghĩ.
- “Mưa rồi!” - Chàng thanh niên có khuôn mặt thanh tú đứng trước hiên quay sang nhoẻn miệng cười.
Tôi nhìn anh ta, hơi e ngại trước khi mở miệng đáp lại… “Vâng!”
Đó là lần đầu tiên tôi gặp anh, ở nơi cách Việt Nam mấy nghìn Km, nơi mùa đông có mưa rơi thật lạnh, một người xa lạ đã gửi đến tôi một nụ cười, đẹp như mùa thu toả nắng.
Chiều đã buông xuống thành phố nhộn nhịp này, cuộc sống như thêm một lần trở dậy, dòng người đi bộ tràn trên phố, các toà cao ốc sáng trưng với những sắc màu riêng biệt như khẳng định thêm sự phồn hoa của thành phố. Tôi hoà mình vào dòng người hối hả, rẽ trái, rồi lại rẽ phải… trong lòng đã bắt đầu cảm nhận được nỗi buồn vô hình mang tên đơn độc
“Lâm Vi!” có tiếng ai đó khẽ gọi tên tôi. Không, có lẽ là ai đó đang gọi một người giống tên tôi. Nực cười làm sao khi lại có người gọi tên tôi trong thành phố xa lạ này chứ.
Vũ Lâm Vi!
Có tiếng bước chân vọng lại từ phía sau… tôi giật mình quay lại. Tên tôi đúng là Vũ Lâm Vi, chàng trai tôi vô tình gặp ở trước hiên sáng nay bước tới nhoẻn miệng cười. Tôi nhận ra anh ta, bởi đơn giản anh ta có một nụ cười đẹp. Nghiêng đầu nhìn anh ta khó hiểu, một loạt câu hỏi lướt qua trong đầu tôi. Tại sao anh ta biết tên tôi là Vũ Lâm Vi, trong khi rõ ràng hôm nay là ngày đầu tiên tôi đặt chân đến thành phố này, và tôi còn đang sẵn sàng đặt tên cho nó - Thành phố này là “thành phố đơn độc”.
- Mọi việc ổn cả rồi chứ?
- Ý anh là sao? Sao anh lại biết tên tôi? Tôi bất ngờ quay sang anh ta như chất vấn.
- Có gì không đúng nếu tôi nhớ tên học sinh của tôi?
- Ý anh là sao? Tôi ngạc nhiên nhắc lại câu hỏi.
- Tên em là Vũ Lâm Vi, quốc tịch Việt Nam. Đơn giản tôi là người đã trực tiếp xử lí hồ sơ của em gửi sang bên này và cũng sẽ là thầy giáo dạy tiếng Hán của em. Sáng nay tôi đã nhận ra em ở dưới lầu của phòng lưu học sinh. Anh ta nhìn tôi như sẵn sàng chờ đợi câu hỏi tiếp theo.
- Thầy …Tôi ngập ngừng nói
- Cứ gọi tôi là Khánh Dương. Anh ta nhét cái ô vào tay tôi rồi vội vàng bước lên chiếc bus vừa mới đi tới. “Em về đi!trời mưa rồi đấy !”
Tôi lúng túng không biết phải nói gì, có những hạt nước mong manh rơi xuống mỗi lúc một mau, tôi mở chiếc ô đang cầm trong tay và bước về nhà.
Tôi và anh đã quen nhau như thế…
Ảnh minh họa: Kỳ Phong
Anh trẻ, thẳng thắn và chu đáo. Anh thích gọi tôi là “cô bạn nhỏ”. Anh nghiêm khắc và tận tâm, anh nhăn mặt khi tôi thỉnh thoảng thấy cuộc sống này cứ chông chênh.
Anh dịu dàng, anh hay nhoẻn miệng cười, anh luôn nắm lấy tay tôi mỗi lần chúng tôi cùng nhau chen chân trên bus.
Anh hay im lặng mỗi lần chúng tôi bước đi bên nhau, anh im lặng, tôi im lặng, cả hai chúng tôi đều im lặng. Đó phải chăng là những khoảng im lặng yên bình…
2 năm…Tôi đã quen với việc mỗi chiều đứng trên ban công kí túc xá nhìn anh chơi bóng, quen ánh mắt anh lo lắng kiếm tìm, quen cả nụ cười mà tôi nói rằng như mùa thu toả nắng. Quen người khác cứ nghĩ rằng chúng tôi là một đôi, quen tin nhắn cuối cùng trong ngày anh gửi cho tôi “Cô bạn nhỏ hãy ngủ ngoan! ” và quen có anh.
Mùa hè năm tôi 24 tuổi, bình minh đã lên mang sức sống cho một ngày sôi động, những cây cầu đi bộ vẫn ngập tràn dây leo màu đỏ du miên. Anh tiễn tôi ra sân bay, đôi mắt thoáng u buồn, anh im lặng.
- Em phải đi rồi! Tôi nhìn anh
- Chúc em may mắn! Anh không nhìn vào mắt tôi nói.
Tôi bước đi, bỏ lại thành phố náo nhiệt phồn hoa, nơi những ngày mưa sẽ là kỉ niệm, có một giọt nước mắt nhẹ lăn dài trên má… làm nhoè đi kí ức về những cây cầu đỏ du miên.
Lâm Vi ! Nếu…mình thích nhau? - Anh đứng đó nhìn tôi.
Nếu mình thích nhau, đơn giản em sẽ thích tất cả những gì thuộc về anh, thích những lần ta vô tình gặp nhau trên phố, thích cách ta im lặng bước đi bên nhau, thích anh quay sang nói với em “mưa rồi !” như ngày đầu tiên em gặp anh. Đơn giản vậy thôi, nếu mình thích nhau... Tôi trả lời anh nụ cười khẽ nở trên môi.
Tôi quay lưng bước đi, nói với anh lời tạm biệt.
Tiếng chuông điện thoại vang lên trong phòng chờ máy bay cất cánh.
- Em đây!
Nếu ta thích nhau , đơn giản anh thích em đứng nhìn anh mỗi chiều anh chơi bóng, thích sự ngốc nghếch vụng về của em, thích được im lặng đi bên em, thích nắm tay em mỗi lần ta lên bus vì anh không muốn lạc mất em.… Anh xin lỗi vì bây giờ mới nói rằng: “ Anh Yêu Em ...”
Ảnh minh họa: penetre
Tháng 2 mưa xuân, vừa trở về công ty sau chuyến đi công tác dài một tuần, trông tôi cứ bơ phờ như quân thất trận vậy.Một núi công việc đang chờ tôi xử lý, thật là ngao ngán!
Mở cái hòm thư đã 1 tuần không check, tim tôi bỗng loạn nhịp trước lá thư được gửi tới từ hòm thư điện tử của Khánh Dương. Đã hơn nửa năm trôi qua, tôi sống trong những hoài niệm về anh, tôi nhớ anh. Nhưng tôikhông đủ dũng cảm để giữ liên lạc với anh, không đủ dũng cảm để bước qua cái rào cản mà người ta gọi là tình yêu không biên giới.
Tôi vội vàng gấp máy tính sau khi đọc xong mail của anh, chạy nhanh xuống cổng công ty bắt taxi đến trường ĐH X. Khánh Dương nói rằng anh đã đến Việt Nam làm thầy giáo dạy Tiếng Hán theo một chương trình hợp tác giáo dục giữa trường anh và ĐH X. Anh nói đó là vì tôi.
Những kí ức mà tôi nghĩ rằng mình sẽ quên đi bỗng chốc lại ùa về, tôi đi dọc hành lang giảng đường của khoa Quốc tế trường ĐH X ,chân tôi dừng lại bên căn phòng phía cuối hành lang , anh đứng đó, say sưa với bài giảng của mình , nụ cười vẫn nở trên môi.
Tiếng chuông báo hết giờ vang lên chói tai , xé toang sự tĩnh lặng khi tôi đứng nhìn anh , mọi người ùa ra khỏi lớp , tôi bối rối quay lưng bước đi.
- Lâm Vi! Giọng nói quen thuộc đang gọi tên tôi
Tôi ngập ngừng quay người lại, Khánh Dương đứng đó nhìn tôi nhoẻn miệng cười.
- Anh khoẻ chứ?
- Em thế nào?
Cả tôi và anh đều buột miệng hỏi… Chúng tôi im lặng nhìn nhau. Nơi hành lang vắng lặng, tôi im lặng, anh cũng im lặng…
Khánh Dương bước đến, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi
- “Cô bạn nhỏ !” - Anh sẽ nắm tay em để em không một lần nào nữa lạc mất khỏi anh.
Tôi oà khóc như một đứa trẻ, quàng tay ôm lấy anh. Đó là lần đầu tiên tôi ôm anh, và cũng là lần đầu tiên tôi biết mình sẽ không bao giờ rời xa anh.
Mùa xuân năm đó, Khánh Dương đứng trước mặt bố mẹ tôi, lễ phép bằng thứ tiếng Việt còn lơ lớ:
“Xin hai bác cho phép cháu được cưới Lâm Vi làm vợ!”
Ảnh minh họa: 31121991@yahoo.com
- Nếu mình thích nhau, đơn giản em sẽ thích tất cả những gì thuộc về anh, thích những lần ta vô tình gặp nhau trên phố, thích cách ta im lặng bước đi bên nhau, thích anh quay sang nói với em “mưa rồi!” như ngày đầu tiên em gặp anh. Đơn giản vậy thôi, nếu mình thích nhau… Tôi trả lời anh nụ cười khẽ nở trên môi.
Nếu ta thích nhau , đơn giản anh thích em đứng nhìn anh mỗi chiều anh chơi bóng, thích sự ngốc nghếch vụng về của em, thích được im lặng đi bên em, thích nắm tay em mỗi lần ta lên bus vì anh không muốn lạc mất em.…
  • Blog Radio chuyển thể từ truyện gắn của Blog Cá Rô - catlee: Cung Song Ngư ...Đơn Giản nhưng Không Đơn Điệu
Ảnh minh họa: andrez


Theo Blog.khocthamus
Chia sẻ Sách Nói :

comments
 
Trang chủ · Giới thiệu · Liên kết · Quảng cáo · Điều khoản sử dụng · Sitemap · Liên hệ
2011 © Khosachnoi.Net - Nội dung được chia sẻ bới cộng đồng yêu Sách Nói, Audio Book.
Tắt Quảng Cáo [X]