Sách nói - Audio book chia sẻ miễn phí



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Audio Truyện Ngắn: Đêm Dương Cầm - Tác giả: Phạm Thanh Thúy

Audio Truyện Ngắn: Đêm Dương Cầm - Tác giả: Phạm Thanh Thúy

Tác giả: Phạm Thanh Thúy
Đêm Dương Cầm



Tác giả: Phạm Thanh Thúy - Người đọc: Vân Anh - Kỹ thuật âm thanh: Duy Thành

Tôi quyết định dọn đến trọ ở nhà Dương. Không phải vì tôi thích. Mà vì anh không thích. Tôi muốn nổi loạn, khiêu khích anh bằng cách làm ngược lại những gì anh không thích. Ngay cả khi đó cũng là điều mà chính tôi không muốn. Thế thì đã sao nhỉ?



Khi tôi gửi email thông báo cho anh là tôi đã dọn đến rồi, tôi đắc ý cười lớn. Tôi hả hê tưởng tượng rằng anh sẽ tức giận biết bao. Nhưng dù anh có tức đến phát điên, cũng không đến mức vù một hơi từ nửa vòng trái đất về để hét vào mặt tôi được.

Trời hỡi anh chẳng thể nào tin được là tôi đã mong anh điên đến mức ấy như thế nào đâu. Vì tôi nhớ anh khủng khiếp. Tôi khao khát được nhìn thấy anh, chạm tay vào gương mặt anh bằng xương, bằng thịt.

Trong những giấc mơ chập chờn, hình ảnh hư ảo, và tôi không có cách nào chạm tay vào anh được. Sau những giấc mơ ấy, tôi tỉnh dậy và hoảng hốt với ý nghĩ: Lỡ một ngày nào đó, ngay cả gương mặt anh, tôi cũng không còn nhớ nữa.

Chiếc dương cầm không phải là vật dụng sang trọng nhất trong ngôi nhà có tới ba tầng ấy, mà hầu như toàn bộ tầng ba chỉ dành cho muỗi ở nếu tôi không dọn đến.
Đủ thấy, với chủ nhân của nó, tiền không quan trọng đến mức phải cho người thuê. Cũng có thể họ không thích phiền phức. Tôi là một ngoại lệ, bởi tôi là người yêu của anh còn anh lại là bạn của họ.

Khi đến xem căn phòng mà tôi sẽ trọ, đi qua chiếc dương cầm bóng loáng ấy, tôi chỉ nghĩ là: Chắc nó chỉ được trưng cho sang trọng thôi. Vì cũng giống như nhiều nhà giàu khác, trong các căn phòng thường bày nhạc cụ. Cốt để cho sang, hay thỏa mãn một tư duy thẩm mỹ nào đó.
Trước đây anh có nói cho tôi nghe về gia đình Dương, nhưng không nói về chiếc dương cầm. Nếu dương cầm ấy đúng là chỉ được trưng cho sang trọng, thì thật đáng tiếc. Là đàn mà không được ngân lên những giai điệu, thì thà chết đi còn hơn.

Đêm đầu tiên dọn đến, tôi khó ngủ bởi nhiều cảm xúc. Tôi mở cửa ra lan can ngắm nhìn thành phố đã chìm vào đêm. Tôi suýt rú lên khi thấy trong vòm cây bằng lăng ở cổng nhà Dương có một đốm sáng xanh ma quái chập chờn, đu đưa. Là ma hay người đây? Định thần lại và suy đoán. Thì ra không phải ma cũng chẳng phải người. Chỉ đơn giản là cái bóng điện. Nhưng tại sao lại là một bóng điện màu xanh?
(...)
Nguồn: Megafun
Chia sẻ Sách Nói :

comments
 
Trang chủ · Giới thiệu · Liên kết · Quảng cáo · Điều khoản sử dụng · Sitemap · Liên hệ
2011 © Khosachnoi.Net - Nội dung được chia sẻ bới cộng đồng yêu Sách Nói, Audio Book.
Tắt Quảng Cáo [X]