Kho Sách Nói Số 1 Việt Nam

Thư viện sách nói online cho người Việt, Nghe đọc sách miễn phí. Tổng hợp sách nói hay, Tải sách nói miễn phí.

Like nếu bạn thấy website hữu ích !

Đăng ký Email để cập nhật thông tin mới nhất!

Home » » Audio Truyện: Nghìn lẻ một đêm (Phần 2) - Tác giả: Antoine Galland

Audio Truyện: Nghìn lẻ một đêm (Phần 2) - Tác giả: Antoine Galland

Tác giả: Antoine Galland
Nghìn lẻ một đêm (Phần 2)
Chuyện ngụ ngôn con Lừa con Bò và người thợ cầy.



>> Nghìn lẻ một đêm (Phần 1)
>> Nghìn lẻ một đêm (Phần 3)


Có một thương gia rất giàu có, ông ta có nhiều trang trại ở thôn quê, nuôi rất nhiều loại gia súc. Ông cùng vợ và con trai lui về một trang trại của mình và tự trông nom việc làm ăn. Trời phú cho ông một cái khiếu là nghe hiểu được tiếng nói của súc vật.


Nhưng với một điều kiện là nghe xong không được thuật lại với ai, nếu không sẽ bỏ mạng. Bởi vậy, dù ông có biết hết, nhưng chẳng bao giờ dám truyền lại cho ai hay những điều ông thường nghe súc vật nói. Trong một chuồng kia nhốt chung một con Bò và một con Lừa. Một hôm đang ngồi cạnh chuồng xem lũ nhỏ nô đùa, chợt ông nghe tiếng con Bò bảo con Lừa:
- Lừa ơi, trông thấy cậu nhàn hạ, công việc người ta buộc cậu làm chẳng có là bao, tớ càng thấy cậu hạnh phúc quá chừng. Có người lo kỳ cọ chải lông cho cậu, tắm rửa cho cậu, mang cho cậu ăn đại mạch đã sàng lọc cẩn thận, lại cho cậu uống nước vừa mát vừa trong.

Công việc nặng nhọc nhất của cậu là cho ông chủ cưỡi mỗi khi ông chủ cần đi đó đi đây tí chút. Không có việc đó thì cả đời cậu trôi đi trong sự vô công rồi nghề. Khác hẳn với cách thức người ta đối xử với tớ. Cậu thoải mái đến đâu thì tớ khó nhọc đến đấy. Chưa quá nửa đêm người ta đã đóng ách vào cổ rồi. Rồi tớ nai lưng ra mà cày xới suốt cả ngày. Có hôm tớ mệt đến nỗi muốn quỵ ngay tại chỗ, ấy là chưa kể lão thợ cầy đi đằng sau lúc nào cũng lăm lăm cái roi trực quất vào mông tớ.

Tớ cày nhiều quá, cổ tớ tứa máu ra. Sau khi phải làm lụng suốt ngày từ sáng tới chiều, tối về người ta ném cho tớ mớ cỏ khô mà cũng chẳng buồn nhặt bớt cát sạn và các thứ lăng nhăng lẫn vào trong cỏ. Khốn khổ hơn nữa, là sau khi ăn ba miếng cái thức ăn chẳng có gì ngon lánh ấy, tớ buộc phải ngủ ngay trên cứt đái của mình. Cậu thấy đấy, tớ ganh tị số phận của cậu là phải quá đi chứ.

Lừa không ngắt lời Bò, nó cứ để Bò nói chán chê xong đâu đấy mới bảo:

- Người ta bảo ngốc như Bò chẳng ngoa chút nào. Cầu khờ quá. Cậu để mặc cho người ta đối xử thế nào cũng được. chẳng bao giờ cậu quyết định được điều gì ra trò. Ấy thế mà cậu xem, cậu chịu đựng bao nhiêu nỗi bất công như vậy rốt cuộc được cái gì nào? Cậu làm kiết xác vì sự thanh nhàn, vui thú và lợi lộc của những kẻ ăn ở không biết điều với cậu. Người ta sẽ không đối xử với cậu như vừa qua đâu nếu cậu có lòng dũng cảm cũng ngang bằng như thể cậu vậy. Khi người ta dắt cậu buộc vào chuồng, tại sao cậu không cưỡng lại? Tại sao cậu không giơ sừng ra mà húc đại mấy phát vào? Tại sao cậu không biết giậm chân để tỏ ý giận dữ? Và cuối cùng tại sao cậu không biết be lên một cách khủng khiếp cho người ta sợ?

(...)
Nguồn: Megafun
Chia sẻ Sách Nói :

comments
 
Trang chủ · Giới thiệu · Liên kết · Quảng cáo · Điều khoản sử dụng · Sitemap · Liên hệ
2011 © Khosachnoi.Net. Bản quyền thuộc về Cộng đồng yêu Sách Nói Việt Nam.
Tắt Quảng Cáo [X]