Sách nói - Audio book chia sẻ miễn phí



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Blog Radio 178: Trải nghiệm sự tĩnh lặng trong tâm hồn

Blog Radio 178: Trải nghiệm sự tĩnh lặng trong tâm hồn

Bạn thân mến!

Trong cuộc sống đôi khi có những khoảnh khắc lặng yên nhưng ta lại thấu hiểu tận sâu trái tim của ai kia như thể đâu đó sức mạnh của tình yêu cuộc sống vực chúng ta dậy…

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn.


Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…


Blog Radio mời bạn cùng lắng nghe và cùng chúng tôi trải nghiệm sự tĩnh lặng trong tâm hồn mình qua lá thư trong tuần và câu chuyện ngày hôm nay, bạn nhé!




Lá thư trong tuần


• Trải nghiệm sự tĩnh lặng trong tâm hồn mình


Chúng ta không phải là những cái máy tính luôn sẵn sàng làm việc nhanh, chính xác suốt hai mưới bốn giờ mỗi ngày và bảy ngày trong tuần. Chúng ta là con người và chúng ta cần có sự tĩnh tại để hồi phục bản thân mình.

"Khi bạn ném một hòn đá lớn xuống ao nước, bạn sẽ thấy điều gì? Mặt nước sẽ gợn sóng theo những vòng tròn đồng tâm và từ đáy sẽ sủi lên những bong bóng. Sự lay động và chao đảo của mặt nước làm bạn không thể nhìn thấy được lòng ao có những gì. Tất cả đã bị che khuất đi.

Tâm trí chúng ta cũng như mặt ao kia và những đợt sóng là loại tiếng ồn, là những tất bật của cuộc sống bên ngoài tác động vào. Với tác động đó, tâm trí bạn không còn đủ tỉnh táo để nhìn thấu suốt mọi vấn đề.

Những lúc ấy, chỉ có sự tĩnh lặng mới có thể làm dịu lại tâm tư, lắng trong trí tuệ để bạn nhìn xuyên tới tận đáy sâu lòng mình. Nó giúp bạn có thể đi sâu vào bản chất mà không bị tác động bởi ngoại cảnh giống như việc tách hạt gạo ra khỏi lớp vỏ trấu. Hơn thế nữa, sự tĩnh lặng còn có thể giúp bạn tái khám phá nhịp điệu muôn đời của cuộc sống"

"Bạn hãy thử nghĩ mà xem, thật ra không phải thế giới bên ngoài gây ra sự xáo động và bất an cho cuộc sống chúng ta mà chính là cõi nội tâm của mỗi con người đã tạo nên điều đó. Khi nội tâm bị xáo trộn thì sớm hay muộn con người cũng sẽ thể hiện ra ngoài thông qua những hành động thực tế, không thể che giấu được..."

Ảnh minh họa: snap_shots

Giờ hãy lấy một ví dụ để chúng ta cùng biết tại sao Sự tĩnh lặng cũng là thể hiện sự khôn ngoan nhé!

Calvin Coolidge, Tổng thống thứ ba của Mỹ là người nổi tiếng kiệm lời và cũng chính vì vậy mà ông có biệt danh là Calvin Yên Lặng. Một lần tại buổi dạ tiệc, có một quý bà đến nói với ông:

- Thưa ngài Tổng thống, tôi đã cá với chồng tôi 5 đô la rằng tối nay tôi có thể làm cho ông nói 3 tiếng.

Ngài Tổng thống quay về phía bà ta và lịch sự nói:

- Bà thua

Không phải im lặng là không biết, không nghe, không thấy... mà Im lặng đơn giản là muốn tâm hồn mình bình tâm để suy xét để có những quyết định đúng đắn hơn trong cuộc sống...

Đừng thấy người yêu bạn im lặng là đã cuống lên nhé! Chỉ là cô ấy hay anh ấy muốn suy nghĩ 1 chút... muốn được thả lỏng cơ thể một chút... để cảm nhận tình yêu của bạn... Điều bạn cần làm không phải là nói, mà là hành động... Chỉ một cái hôn, chỉ một cái ôm thật chặt... cũng có thể làm cho cô ấy, anh ấy xúc động và yêu bạn nhiều hơn...


  • Lặng yên khi ta bên nhau


Hasuke tìm thấy tôi ở khu ẩm thực trong công viên Ueno. Khi ấy, tôi đang ngồi một mình trong góc vắng vẻ và đơn độc nhất của quán ăn, hầu như che khuất hoàn toàn khỏi đám đông hàng trăm người làm thành từng nhóm nhỏ, vui vẻ nói cười với nhau bên rượu sake và nồi lẩu bốc khói nghi ngút. Tôi ngước lên nhìn cậu. Một vệt dài trầm tư, cao lớn khắc vào tim tôi như sự tiếc nuối và gây nên cảm giác sợ hãi mơ hồ.

Hasuke năm nay 22 tuổi. Cha cậu là người Nhật còn mẹ là người Việt Nam. Cậu sống ở Việt Nam từ nhỏ. Năm 17 tuổi, mẹ Hasuke mất do bệnh ung thư, cậu cùng cha trở lại nước Nhật. Còn tôi, tôi đến Nhật theo chương trình trao đổi sinh viên của khoa nhạc cụ cổ điển và quen Hasuke ở Đại học nghệ thuật Tokyo. Hasuke là người bạn đầu tiên của tôi ở Nhật. Vì cậu biết tiếng Việt, vì cậu từng sống ở Hà Nội 17 năm, và vì đôi mắt của cậu ngước lên nhìn tôi khi tôi lần đầu tiên bước vào lớp học. Ánh mắt như nước hồ mùa Xuân, bình thản và tuyệt đối trong lành. Hasuke là người ít nói. Bạn bè trong lớp bảo: “Hasy trầm lặng như một pho tượng cũ!”. Tôi nói: “Cậu ấy có đôi mắt rất biểu cảm!”, và họ phá lên cười, không biết vì câu nói ấy hay vì những âm sắc của sự bênh vực ương ngạnh trong giọng nói tôi.

Mọi người gọi tôi và Hasuke là bạn thân. Nhưng tôi nghĩ không hoàn toàn đúng thế, hoặc là, tôi không thể nào gọi tên được mối liên hệ giữa tôi và cậu. Tôi và Hasuke hay đi cùng nhau nhưng nói với nhau rất ít. Cậu thường im lặng và không hiểu sao điều đó làm tôi dễ chịu. Chúng tôi chỉ nói với nhau nhiều bằng âm nhạc. Tôi thích đàn khi có Hasuke bên cạnh. Dương cầm làm tôi đam mê còn âm thanh thiên đường từ chiếc Violin của cậu làm tôi cảm thấy được giải thoát. Mỗi khi kết thúc bản nhạc, tôi hay ngước lên nhìn những món tóc bết lại vì mồ hôi và ánh mắt lấp lánh của cậu. Những lúc như vậy, Hasuke thường nhìn tôi và mỉm cười rất dịu dàng. Nụ cười nhẹ thoảng qua như một làn khói màu lam trong buổi sớm. Nhưng cái động tác đơn giản là kéo hai mép khiến làn môi giãn ra thành một đường cong nhẹ ấy lại làm tôi vui sướng đến lạ kỳ.

Ảnh minh họa: Mi - kako

Hầu như ngày nào tôi và Hasuke cũng gặp và đi cạnh nhau, nhưng không ai nghĩ chúng tôi yêu nhau cả. Mọi người đều gọi chúng tôi là bạn thân. Có thể là bởi bầu không khí trong lành giữa từng centimet mà tôi và Hasuke tạo ra, và cái cách chúng tôi chơi đàn cùng nhau, là một sự thấu hiểu, khớp nối và đồng cảm mãnh liệt. Từng ấy thứ thì đâu giống như là yêu? Hơn nữa, mọi người trong khoa ai cũng biết chuyện của tôi và Hải.

Hải hơn tôi hai tuổi. Anh đến Nhật trước tôi cũng hai năm. Hiện giờ, anh đang chơi cho dàn nhạc của khoa và người ta nói anh là người kéo vỹ cầm giỏi nhất khoá. Tôi và Hải yêu nhau. Vì sao tôi chẳng rõ. Một ngày tôi tỉnh dậy và thấy bằng sự cố nào không rõ, con bé bình thường cả về hình thức và tài năng là tôi đang đi cạnh Hải với tư cách người yêu. Nhưng một điều lạ là cho đến giờ nghĩ lại, tôi thấy mình chưa có khoảnh khắc nào cười vu vơ một mình kể từ khi yêu Hải, dù lúc ở cạnh nhau, chúng tôi cười nhiều và tình yêu cũng có buồn giận, nhớ thương… Khi không có Hải bên cạnh, mọi cảm giác ấy trôi tuột khỏi trí nhớ cứ như chưa từng xuất hiện. Còn tôi, lúc ấy lại vui vẻ sống tiếp cuộc sống của mình mà vô tâm không nhận ra điều đó.

Hải cũng gọi tôi và Hasuke là bạn thân. Có lần tôi hỏi anh: “Em và Hasuke đi với nhau nhiều thế, anh không ghen sao?” Anh cười: “Tại sao anh phải ghen với bạn thân của em chứ?”.

Tôi và Hải đã có hai năm dễ chịu bên nhau. Mỗi khi mùa Thu bắt đầu về, Hải đi biểu diễn cùng dàn nhạc thường xuyên hơn. Anh rất bận rộn và tôi cũng không phàn nàn gì chuyện càng lúc càng ít nhìn thấy mặt người yêu. Tôi vẫn hay đi với Hasuke và chúng tôi vẫn dành đến hai phần ba thời gian ở cạnh nhau để … im lặng. Chúng tôi vẫn nói với nhau rất nhiều bằng tiếng đàn.

Còn giờ thì tôi và Hải không còn là người yêu của nhau nữa. Lần đó, tôi và anh cùng đi Kyoto chơi vào kỳ nghỉ cuối tuần. Buổi chiều, anh nhìn vào mắt tôi và nói: “Linh này, em không yêu anh đúng không?” Rồi chúng tôi chia tay nhau bên bờ sông Kamogawa. Hải nói anh buồn và sẽ ở lại Kyoto ít ngày nên tôi đi về một mình. Đường dài và tôi đã nghĩ rất nhiều. Chia tay mối tình hơn hai năm bằng một tiếng thở dài, một khoảng trống nho nhỏ trong cuộc sống. Tôi buồn bã thừa nhận rằng Hải nói đúng. Hải có tất cả những gì mà mọi cô gái đều mong muốn ở người mình yêu, hình thức, tài năng, tiền bạc, tương lai, sự mạnh mẽ, tin cậy, sự tinh tế, dịu dàng, và cả cái lãng mạn của một nghệ sỹ Vĩ cầm… Nhưng chẳng biết vì lý do gì mà anh lại đúng khi nói tôi không yêu anh. Tôi đã không thực sự yêu anh như tôi nghĩ, như mọi người nghĩ. Có lẽ, nguyên do là ở “cảm giác”!

Khi về đến Tokyo, tôi tìm gặp Hasuke. Tôi ngồi xuống và tựa đầu vào vai cậu. Hasuke im lặng, còn tôi đánh rơi một giọt nước mắt, không hẳn vì buồn. Năm ấy là năm học cuối.

Cuối tháng Ba, hai người bạn cùng phòng của tôi đã về nước còn tôi nán lại để thưởng thức lễ hội Hanami cuối cùng trong đời sinh viên. Hasuke mang đến cho tôi một chiếc chuông gió bằng thuỷ tinh và treo lên nhánh đào lá xanh rì trước cửa sổ tầng hai. Nó lêu leng keng mỗi khi có gió. Tôi thích âm thanh ấy, như va vào tim!

Những ngày cuối cùng, tôi dành nhiều thời gian để chơi đàn mỗi khi Hasuke đến. Những bản nhạc tôi chơi thời gian này chợt mang nhiều tiếc nuối. Dường như có điều gì đó nơi này còn khiến tôi lưu luyến. Hasuke chỉ ngồi im trên chiếc sofa đơn trong góc phòng và nhìn tôi đàn. Khi tôi đề nghị: “Hasuke này, cậu cầm cái đuôi ngựa len và kéo bản Chanson D’Automne đi?”, Hasuke chỉ mỉm cười và lắc đầu. Đến khi tôi hờn dỗi: “Cậu không thích chơi đàn với tôi nữa sao?” thì cậu mới lại gần, đặt bàn tay trái lên tóc tôi và nói bằng chất giọng trầm mềm mại: “Không phải thế đâu!”. Những ngày này, Hasuke đề nghị tôi không chơi Đoản khúc lãng quên số 5 nữa, hoặc nếu tôi cố ý chơi bản nhạc đó, cậu đứng dậy, nói “Tạm biệt!” và bỏ về. Tôi rời phím đàn, đứng dậy nhìn theo cái lưng rộng và gầy của cậu khuất sau rặng cây, thấy đau lòng một cách kỳ lạ. Lúc ấy, tôi những muốn chạy theo giữ cậu lại, thế mà chân không thể bước.


Còn tối nay, Hasuke tìm thấy tôi ở góc quán rượu trong Ueno. Tôi ngước lên nhìn cậu. Hasuke thật là cao, phải đến hơn 1m8. Cậu mặc bộ vest màu xanh đen, chiếc ca-vat thanh mảnh và trẻ trung bị kéo ra để lộ một cái nút áo chưa cài, đoán chừng cậu phải đi hết nửa Ueno để mò ra tôi giữa bể người! Lúc ấy, nhìn cậu như một nét vẽ mảnh khảnh bằng mực tàu trên nền sáng của những chiếc bóng điện trông như nhiều quả cam rực rỡ treo dưới những tán hoa Sakura nở rộ. Tôi nhìn vào đôi mắt đen thẫm của Hasuke. Sâu thẳm. Lấp lánh.

Ảnh minh họa: MissHeroin

“Cậu ngồi xuống đi!” - Đợi Hasuke ngồi xuống, tôi đặt một cái chén sứ nhỏ ở mép bàn đối diện và rót đầy thứ rượu trắng mềm. Cậu im lặng, cầm ly rượu lên, che tay và uống cạn. Tôi mỉm cười nhìn cậu thích thú. Lần đầu tiên tôi uống cùng Hasuke. Cậu nhấc chai rượu men trắng và rót vào ly của tôi. Một cánh hoa đào rớt xuống, xoay tròn giữa chén rượu. Với tôi, hoa Anh đào nở chẳng thấy niềm vui. Đẹp mà mỏng manh quá. Chỉ một khắc là tan vỡ, chỉ một chớp mắt đã không còn. Nhưng hoa Anh đào luôn làm nên một không gian tĩnh và thi vị. Đến nỗi tôi ngượng ngùng uống cạn ly rượu, trong lòng thấy buồn vô hạn. Cánh đào vướng vào môi. Cay. Nồng. Ấm. Hasuke đưa tay gỡ cánh hoa xuống. Khoảnh khắc đó, tôi chao đảo!

“Đan Linh. Ngày mai về Hà Nội?” - Hasuke chậm rãi từng tiếng. “Ừ. Mai tôi về.” - Tôi ngước lên những tán hoa, giọng nói còn run run. “Đã gặp Hải chưa?” “Gặp rồi.” Hasuke im lặng. Tôi biết cậu đang nhìn tôi, vì thế tôi không dám rời mắt khỏi tán hoa nở rực rỡ sau vai cậu. “Linh thích Sakura không?” “Sakura yểu mệnh lắm.” “Cánh hoa lúc nãy cũng yểu mệnh vậy.” Tôi quay sang nhìn Hasuke và giật mình khi chạm vào ánh mắt cậu. Sâu thẳm. Lấp lánh. Và tay tôi run lên, hay thân thể tôi run lên? Buổi tối giữa tháng Tư còn se lạnh hay bởi tôi vừa phát hiện đâu đó trong tôi vừa vỡ vụn? Hasuke nắm chặt tay tôi: “Linh đang lạnh!” Không. Không. Tôi không lạnh. Cũng không phải vì rượu sake mà má tôi nóng rực lên. Bầu trời ngã nhào xuống, những thảm màu trắng hồng đầy cánh hoa đào rụng và những quả cam sáng rực rỡ nhoè đi trong mắt tôi. Không khí mùa xuân trong như một nốt cao. Hasuke nhắm mắt lại và cẩn trọng đưa bàn tay tôi áp vào môi cậu. Đôi môi mềm và nóng ran. Tôi không khĩ mình còn ngồi trên mặt đất. Tôi đang bay lơ lửng đâu đó, giữa một không gian êm ái, ngọt ngào. Thời gian như ngừng lại, khộng trung đầy những cánh sakura xoay tròn như điệu luận vũ của loài hoa. Vũ khúc xoay tròn tuyệt diệu!

Ảnh minh họa

“Tôi sẽ trở lại Việt Nam vào tháng Mười và chúng ta sẽ cùng chơi bản Chanson D’Automne nhé?” - Hasuke nhìn tôi ấm áp. Trong tôi lúc ấy, một niềm vui lạ lùng vừa oà khóc, tôi mỉm cười và gật đầu. “Nhưng hãy hứa với tôi một điều - Cậu không rời khỏi mắt tôi - Từ giờ đến lúc đó đừng chơi Đoản khúc lãng quên số 5!” “Vậy chơi Đoản khúc lãng quên số 4 nhé?” - Tôi bật cười. “Không, đừng chơi bản nào cả. Linh hứa đi!” “Ừ, tôi hứa!” …. Và tôi chìm sâu trong ánh mắt tha thiết ấy.

Giữa tháng Tư, Ueno là một vệt trắng lấp lánh giữa đêm dài.

Giữa tháng Tư, Tokyo hoa Anh đào tràn ngập những con đường trầm lặng. Người thả hồn vào hoa, vào rượu sake ngây ngất.

Còn Chanson D’Automne - Bài ca mùa Thu, người ta đợi Hà Nội, khi chuông gió hát vui ngoài cửa sổ, dương cầm được chỉnh âm và tháng Mười thì đã về rồi...

Blog Radio chuyển thể từ email của bạn đọc Lá Xanh (st)
Nguồn: Blogviet.dalink.vn
Chia sẻ Sách Nói :

comments
 
Trang chủ · Giới thiệu · Liên kết · Quảng cáo · Điều khoản sử dụng · Sitemap · Liên hệ
2011 © Khosachnoi.Net - Nội dung được chia sẻ bới cộng đồng yêu Sách Nói, Audio Book.
Tắt Quảng Cáo [X]