Sách nói - Audio book chia sẻ miễn phí



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Truyện ngắn 106: Tôi tìm em. Em tìm ai?

Truyện ngắn 106: Tôi tìm em. Em tìm ai?




Tình yêu đôi khi được ví như trò chơi đuổi bắt, người ta cứ mải miết theo đuổi một bóng hình ở phía trước mà không một lần ngoái lại để thấy có một bóng hình hiện hữu luôn ở bên và sẵn sàng nâng bước khi mình vấp ngã…

1. Tôi nhìn em… đôi mắt trong veo nhưng ẩn chứa đầy u uất. Vậy mà em nói em hạnh phúc… Tôi xót xa…

Giọng em đều đều… như cô phát thanh viên, em kể với tôi mà như đang nói một mình…

Cái cô bé vốn mỏng manh, dễ vỡ oà trong em đâu mất, lúc này trước tôi em cố chấp và có sức chịu đựng đến bền bỉ…

2. Quán café tối thứ Bảy tấp nập hơn, ngọn nến trên bàn leo lét cháy. Tôi bước lại gần Nam. Đón tôi bằng một câu hất hàm quen thuộc… “Êu, mày!”. Đó là thứ ngôn ngữ quen thuộc của mấy thằng lãng du (cái cách gọi của các em) khi rời khỏi bốn bức tường của văn phòng. Hôm nay chỉ có tôi và Nam, café và nhạc nhẹ…

Tôi ngồi xuống, đốt cho mình một điếu thuốc và nhả ra những vòng khói điệu nghệ. Im lặng…

- Mày hôm nay lạ thế? – Nam hỏi tôi.



- Ê…

- Ừ…

- Thằng này điên. Hôm nay ăn nhầm gì hả?



Những vòng khói bay là là trước mắt tôi:



- Tao đang nghĩ liệu những thằng như mình có khi nào cảm thấy yêu hết mình, yêu chân thành được nữa không nhỉ?!

- Thằng này điên! – Nam cười, một điệu cười đầy ngạc nhiên xen lẫn chút mỉa mai. – “Ai biết đâu ngày mai”…

- Với Lan mày cũng thế hả?

- Tao không biết! Thấy thích thì yêu. Với cả người ta cũng chấp nhận thế!

Không gian dường như chùng xuống. Tiếng nhạc cũng im bặt trong sự chuyển giao… Tôi cầm cốc café xoay tròn trong tay. Nhìn cái màu nâu sẫm sẫm, sóng sánh… tôi nhớ ánh mắt của mắt em…

- Có khi nào mày thấy cảm giác tội lỗi…?

Nam nhỉn cả người ra sau ghế, thở dài đánh thượt rồi nói:

- Cũng có lúc… nhưng cảm giác đó trôi đi nhanh lắm. Cuộc đời khiến những thằng như mình không có thời gian để nghĩ lại đâu mày… Nghĩ làm gì cho nó đau đầu. Kệ!

- Ừ!… Kệ!

Tôi Tìm Em, Em Tìm Ai?!

3. Bề ngoài em là một cô gái bình thường, đủ để gọi là đẹp nhưng không ấn tượng, không dễ để lại chú ý cho ai đó gặp lần đầu. Em sống khá cứng nhắc và buồn tẻ. Cuộc sống của em là những vòng tuần hoàn khép kín với chừng ấy quy tắc, chừng ấy công việc… Nói tóm lại em là mẫu người không có trong friendlist của những thằng như chúng tôi. Vậy mà em đã xuất hiện giữa chúng tôi một cách tự nhiên, bình thường… Tôi nhìn em bằng con mắt lạ lùng và những nụ cười… khó hiểu. Nhưng em nhạy cảm và dịu dàng đến lạ lùng, chịu đựng đến bền bỉ. Không bao giờ em cáu, không bao giờ em đòi hỏi, cũng không chờ đợi món quà hay bất kỳ sự giúp đỡ gì, kể cả điều đó từ Nam. Em nói:

- Em không đòi hỏi gì bởi cái có được từ sự đòi hỏi chỉ là trách nhiệm, là phải làm. Em muốn người ta tự đem đến cho em anh ạ!

- Em ngốc quá. Nếu thế thì cả đời em chờ đợi.

- Phải có lòng tin chứ anh! Em có giấu kín những mong muốn của em đâu mà người ta không biết. Tình yêu tự biết tìm đường anh ạ! – rồi em lại cười…

Lúc đó tôi không hiểu cô gái bé nhỏ và mong manh như em lấy đâu ra cái sức sống và niềm tin mãnh liệt đến thế.

Trong đầu tôi lúc đó chỉ có hai từ dành cho em, là “hâm” và “ngốc”. Tôi đi tìm câu trả lời nhưng chẳng bao giờ thấy.

Có lần tôi nói với em: “Này nhóc, em bướng bỉnh và cố chấp thế, em lấy đâu ra cái sức mạnh để mang trên vai nhiều thứ thế?”. Lúc đó em chỉ mỉm cười…

Và tôi bắt đầu để ý đến em…

Em biết tất cả những gì mà những thằng như tôi đang suy nghĩ. Em không phán xét nhưng hay cười… nụ cười đó khiến tôi thấy tim mình se sắt. Em biết mà em vẫn làm. Em biết mà em vẫn đi, em biết mà em vẫn… im lặng.

Thế đấy, em xuất hiện bên cạnh tôi giống như sự tất yếu trong những cuộc vui, những cuộc liên hoan khi mà Nam cần một người bên cạnh…

Tôi Tìm Em, Em Tìm Ai?!

Nằm nghe nhạc mà tôi cứ như người trên mây. Chẳng lọt được vào đầu điều gì. Những cuộc tình, những cuộc hẹn hò cứ ngắn ngủi dần rồi cứ vuột ra khỏi tay. Tất cả chạy ngang qua đầu tôi như một cuộn phim được tua nhanh. Tôi nhớ em có lần nói với tôi: “Kẽ tay anh hở quá mà anh thì không biết chụm nó lại… Anh có biết tình yêu giống như những hạt cát trắng, rất mịn, rất mát nhưng cũng rất dễ tuột đấy… Nhẹ nhàng… nó sẽ trôi…”.

Tôi đã phì cười vào cái triết lí của em và nói em thật ngốc vì em cũng đang yêu một thằng giống tôi. Lúc đó tôi hỏi em:

- Vậy em không sợ hạt cát – là em sẽ trôi ra khỏi tay Nam sao?

Em cười, nghiêng đầu, nụ cười buồn nhưng đầy tự tin:

- Sợ chứ anh, càng sợ em lại càng thấy mình cần cố gắng. Em sẽ chụm tay lại, sẽ giữ hộ anh ấy…

Tôi nhìn em… Em thật đặc biệt!

4. Với chiếc điện thoại gọi cho Nam. Máy ngoài vùng phủ sóng…

Gọi cho em… Em một mình…

Tôi Tìm Em, Em Tìm Ai?!

Em lặng lẽ xúc từng thìa kem… Chiếc thìa bé xíu cứ cần mẫn đưa lên đưa xuống. Em ăn như để nuốt đầy lồng ngực sự lạnh giá. Dù em không nói tôi cũng hiểu…

- Nếu thấy mệt mỏi em hãy đi xa. Anh sẽ giữ Nam dùm cho! – tôi vừa nói vừa trêu em.

- …

- Này nhóc!

Em ngẩng đầu nhìn tôi. Giờ tôi mới phát hiện có giọt nước nhỏ đọng lại trên mi em…

- Em sẽ không đi đâu anh ạ. Em sẽ chờ… em chờ được mà. Chẳng qua vết thương của Nam nhiều quá, mà em thì lại quá vụng về…

Mỗi lần gặp em, mỗi lần nhìn thấy em dù là một mình, hay tay trong tay với Nam tôi lại lặng lẽ nhìn. Tôi xót xa, bởi hơn ai hết tôi cũng hiểu tôi và cái thằng bạn tôi thế nào.

Đã hơn một lần tôi muốn nói: “Dừng lại đi cô bé…”.

Hơn một lần tôi muốn kéo em về… phía tôi.

Hơn một lần tôi muốn được lau khô những giọt nước vô tình đọng trên mi em.

Hơn một lần tôi đứng dưới balcon nhà em… lặng lẽ nhìn khi bóng em mải miết, cặm cụi trên chiếc bàn. Bóng em hắt ra… lẻ loi nhưng bền bỉ…

Nhưng tôi cũng chỉ là một kẻ lãng du…

5. Con đường đầy lá rụng. Gió xào xạc thổi tung thành những đợt sóng lá… Ánh đèn đường hắt ngang khiến con phố mang một màu sắc đến quạnh quẽ. Em đã trở về trong căn phòng của riêng em với những lo toan và mệt mỏi… Đèn phụt tắt. Em mang theo một giấc mơ…

Tôi thở dài, nhả ra những vòng tròn khói điệu nghệ…

Tôi tìm em, em tìm ai…



Anh đã mất em
Lẽ ra là được
Anh chẵng có em
Lẽ ra là có được
Bởi vì cần nói
Với em một câu
Thì anh lại sợ
Âm thầm nuốt trôi
Bởi vì cần đến
Tìm em trước nhà
Thì anh lại sợ
Ngước nhìn từ xa
Bởi vì cần hiểu
Những điều lặng yên
Thì anh lại sợ
Những điều anh tin
Thế là hoa nở
Khi mùa nở hoa
Thế là xuân đến
Khi mùa đông qua
Và anh chẳng kịp
Nói ra một lời
Và anh giữ lại
Nỗi lòng chơi vơi
--> Em xứng đáng được nhiều hơn thế!
Giờ anh trống rỗng, anh xóa nick YM! của em nhưng làm sao có thể quên.
Anh vẫn lưu em trong điện thoại nhưng bằng một cái tên khác, như bao người trong danh bạ vậy thôi. Đôi khi nhớ em, đôi khi muốn gửi cho em một sms hay một đoạn massenger YM!. Rồi nghĩ anh chẳng xứng đáng, và đúng là anh chả xứng đáng!
Nếu ông trời sinh anh ra là một người \"tốt\", thì nhất định, nhất định...anh sẽ theo đuổi em!
Ngàn lần chúc em hạnh phúc!!!
YÊU EM...

Sưu tầm
Chia sẻ Sách Nói :

comments
 
Trang chủ · Giới thiệu · Liên kết · Quảng cáo · Điều khoản sử dụng · Sitemap · Liên hệ
2011 © Khosachnoi.Net - Nội dung được chia sẻ bới cộng đồng yêu Sách Nói, Audio Book.
Tắt Quảng Cáo [X]