Sách nói - Audio book chia sẻ miễn phí



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Truyện ngắn 119: Hạnh phúc mất đi

Truyện ngắn 119: Hạnh phúc mất đi





Người phụ nữ vốn không điên. Năm đó cô 22 tuổi, còn trẻ lắm, người ta bảo trông cô chẳng có gì đặc biệt. Năm ấy cô yêu một chàng trai, 23 tuổi, dáng vẻ u sầu và rất tài hoa, anh là mục tiêu trong lòng nhiều cô gái trẻ. Cô gái lại vừa khéo làm cùng cơ quan với anh, giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp hay chơi bài, cô không thích chơi nhưng vẫn giữ chỗ cho anh, đợi anh ăn cơm trưa xong thì nhường lại.

Anh chưa từng để ý đến cô, ở bên cạnh cô không có một chút gì gò bó. Cô gái hiền lành chu đáo, rất ít cười, chỉ khi ở cạnh anh mới cười đôi chút. Anh không mấy quan tâm đến cô, nhưng cô lại khắc sâu anh trong trái tim mình.

Một tối nọ, cô hẹn anh đi dạo, thẹn thùng và tế nhị nói với anh rằng cô thích anh. Chàng trai sững sờ, nhưng rồi tức thì lựa lời từ chối. Anh nói người anh yêu không yêu anh, thế nên anh sẽ không yêu ai nữa. Trái tim của anh đã chết, giờ anh không muốn yêu đương gì, chỉ mong nữ giới đừng tìm đến mình.

Cô gái khóc suốt một đêm, hôm sau đi làm vẫn khóc. Đồng nghiệp lạ lùng nhìn cô, còn chàng trai thì ngồi ngẩn ngơ. Mấy ngày liền cô gái vẫn khóc không ngừng, chàng trai bắt đầu mềm lòng. Có thể nhìn ra được cô yêu anh nhiều lắm. Cuối cùng một tối nọ, anh hẹn cô ra và nói: nếu cô không ngại việc anh không thể vứt bỏ quá khứ, anh nguyện sẽ thử đón nhận cô. Cô gái đồng ý và nở nụ cười rạng rỡ. Bởi vì cuối cùng anh cũng chấp nhận mình.

Hai người yêu đương đơn giản lắm, chẳng bao giờ đi xem phim với nhau, cũng không đi ăn hàng. Chàng trai hờ hững với cô lắm. Lúc vui nhất là khi hai người ngồi dưới chiếc cầu ven sông, có một con bò cứ trố mắt ra nhìn họ. Cô gái thấy buồn cười. Chàng trai ở một mình trong kí túc, cô đến giặt đồ cho anh. Khi anh bị ốm, cô chăm sóc anh từng li từng tí. Sinh nhật cô, anh quên mất, cô nói chẳng hề gì. Sinh nhật anh, cô tặng anh một chiếc cavat đẹp tinh tế.

Năm sau, họ kết hôn. Công việc trong nhà cô quán xuyến đâu ra đấy, anh chồng đi làm về có cơm nóng canh ngọt đợi ở nhà, xem vô tuyến xong thì có nước ấm rửa chân. Quần áo của anh cô giặt giũ sạch sẽ thơm tho, anh chồng có thể dồn toàn tâm toàn ý vào sự nghiệp. Năm ấy anh lên chức trưởng phòng, còn cô thì gầy đi trông thấy.

Năm thứ ba, cô mang thai đứa con của anh. Bụng mang dạ chửa khom lưng giặt giũ khá là khó khăn, nhưng ngày nào cô cũng làm. Mọi chuyện trong nhà vẫn một tay cô quán xuyến. Mười tháng sau, cô khó sinh, bác sĩ nói cái thai quá cao, phải mổ đẻ. Cô sinh một bé gái, nặng 3,5kg. Bố mẹ chồng bế cháu, thấy là con gái thì liền chẳng ngó ngàng gì đến con dâu nữa. Cô ở cữ mà chẳng ai chăm sóc, nhà mẹ đẻ xa quá, cả tháng mới đến được một lần, chỉ đem theo trứng gà thịt cá gì đó thôi. Nửa đêm con quấy khóc, cô phải dậy thay tã cho con bú, anh chồng không quan tâm đến cô, tháng cữ mà cô vẫn giặt đồ. Không nghỉ ngơi chu đáo, thế nên cô thường xuyên bị đau bụng dưới, bác sỹ nói sức khỏe của cô bị ảnh hưởng.

Đứa bé kháu khỉnh dễ thương, cô lặng lẽ trông con khôn lớn, trong lòng thấy ngọt ngào lắm. Tuy người chồng khiến cô đau lòng, nhưng cô vẫn yêu anh, bởi anh là người đàn ông đầu tiên và cũng là cuối cùng của cô. Thỉnh thoảng lắm cô mới cằn nhằn, nhưng rồi qua chuyện lại tha thứ cho anh hết. Có lẽ người ta không bao giờ biết trân trọng những gì mình đang có, thời gian ấy, anh chồng gần như phớt lờ đi sự tồn tại của cô.

Hằng ngày nhìn con gái lớn khôn, nghe con lần đầu tiên gọi mẹ, cô vui mừng báo cho chồng. Khi con chập chững bước những bước đầu tiên, một tay cô dìu đỡ…. Cứ như thế, chẳng mấy chốc bé được năm tuổi. Một lần cô dẫn con đi chơi công viên, taxi gặp tai nạn, cô ngất đi ngay khi xảy ra va chạm. Khi tỉnh lại mặt cô đầy những máu, cô nghĩ ngay đến con, nhưng đứa trẻ đã máu thịt mơ hồ. Đưa đến bệnh viện, bác sỹ bảo cô đứa bé đã mất, cô ngất xỉu đi. Lần thứ hai tỉnh lại, miệng cô không ngớt gọi tên con, người chồng đau khổ ngồi bên, nhẹ nhàng an ủi. Cô khóc ngất.

Khi tỉnh lại, cô cứ lẩm bẩm một mình. Bác sỹ nói cô đã bị điên …

Để tiện chăm sóc vợ, người chồng từ chức tìm một công việc tạm thời, mỗi ngày chỉ cần đi làm mấy tiếng. Khi anh vắng nhà thì nhờ hàng xóm trông giùm. Cô vẫn ngày ngày lẩm bẩm tên con gái, ôm gối cười ngây ngô. Cứ trông thấy trẻ con nhà ai là lại đuổi theo bảo đó là con mình. Người chồng đành nhốt vợ trong nhà. Cô lúc khóc lúc cười, nhưng khi nhìn ảnh con, cô lại bắt đầu bình tĩnh lại, đưa tay khẽ khàng vuốt ve mặt bé, mỉm cười hiền hậu.

Thời gian chậm rãi trôi, thỉnh thoảng nửa đêm cô choàng tỉnh gọi tên con, có lúc lại ngoan ngoãn như một đứa trẻ. Cả khu ai cũng biết anh có bà vợ điên, người thông cảm, kẻ thương hại, có những người lại chỉ cười chế nhạo. Người chồng vốn tiền đồ rộng mở, nay chỉ vì cô vợ điên mà mất hết. Anh hận người phụ nữ này, anh bắt đầu hút thuốc và uống rượu, ngày nào cũng say túy lúy, tính khí của anh ngày một hung hăng thô bạo.

Tiềm thức của cô dần dần phát hiện ra sự thay đổi của anh. Anh hút thuốc dữ lắm, cô nhè lúc anh không để ý giấu hết thuốc đi. Anh chồng không có thuốc hút, liền quát hỏi vợ. Cô khúc khích cười ngây ngốc, anh chồng mắng: “Con điên, mày mà không tìm thuốc ra cho tao, tao đánh chết mày.” Anh chồng làm động tác đánh đập hung tợn, cô sợ quá co ro trốn trong góc tường run rẩy. Anh chồng lôi cổ cô ra: “Mày có nghe thấy gì không hả, mau mang ra đây!” Cô run lẩy bẩy lôi bao thuốc ra khỏi gầm giường, anh chồng đoạt lấy, quát: “Lần sau mà còn giấu thuốc của tao, tao đánh chết.” Cô nhìn người đàn ông mình sớm tối ở bên, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Lúc anh chồng ra ngoài, cô vẫn giữ thói quen giặt giũ, thường xuyên lấy quần áo sạch sẽ của con ra giặt. Cô cảm thấy quần áo của con bị bẩn rồi, cần giặt lại. Quần áo của chồng, của con và cả của cô, cô treo hết ra ngoài, cô khẽ vuốt ve quần áo của con, dí sát mũi hít hà, cười ngốc nghếch.

Cô ốm rồi, bác sỹ nói cô chẳng sống được bao lâu nữa. Anh chồng đốt thuốc nhìn sang người vợ đang đau đớn khổ sở … ánh mắt anh bơ vơ mà đầy những đau thương. Vợ vẫn điên điên dại dại, nhưng dễ bị mệt hơn ngày trước, quấy chẳng được bao lâu đã ngủ thiếp đi. Ngủ mà nước mắt vẫn lăn dài trên má. Để cứu chữa cho vợ, anh chồng bán hết những gì bán được, cuối cùng phải bán cả nhà để giữ lại mạng sống cho cô.

Cô đau khổ nhìn chồng, ngón tay chỉ lên yết hầu không nói ra lời được. Cô thở hổn hển, run rẩy ra hiệu cho chồng biết mình không thở được, cô đau lắm. Nỗi đau của cô khiến tim anh quặn thắt như bị rạch một nhát dao, anh chưa bao giờ thương hại cô, nhưng hôm nay anh đã khóc khi nói cho cô biết anh hết cách rồi. Thực sự, anh bảo cô rằng mình đã làm tất cả những gì có thể … dường như cô cũng biết mình sắp chết, cô không ra hiệu nữa, chỉ thoi thóp thở, nước mắt bất tri bất giác cứ thế tuôn rơi

Cô mất vào sáng sớm hôm sau, lúc ấy anh chồng đã ngủ thiếp đi rồi. Khi anh tỉnh lại, cô đã chết trong lòng anh, mặt còn vương lệ. Anh phát hiện ra một bức thư đặt ở đầu giường, mặt trên có ghi:

Gửi chồng yêu quý của em.

Phần lạc khoản là tên của cô.

Anh chồng vội vàng xé mở phong thư, nét chữ thanh thoát của cô hiện lên trước mắt, anh biết cô đã khóc khi viết những dòng ấy cho chồng.

Chồng yêu dấu của em.
Vừa rơi lệ vừa viết cho anh những dòng này, em biết mình sắp đi rồi, đêm nay bỗng dưng em tỉnh táo lại, chắc là hồi quang phản chiếu, có lẽ ông trời thương em, cho em cơ hội cuối cùng để nói lời tạm biệt anh. Em vẫn còn nhớ con chúng mình, nhớ giây phút nó gọi em là mẹ, anh biết không? Lúc ấy em đã òa khóc đấy. Em vẫn nhớ khuôn mặt máu me chan hòa ấy, tại sao ông trời lại nhẫn tâm với em và con như vậy. Nhất định là ở dưới ấy con bé cô đơn lắm, không có ai chăm sóc, nó đang đợi em, em phải xuống với nó, chăm sóc nó.

Chồng yêu dấu, cảm ơn anh đã cho em một mái nhà, một đứa con, để em được đi hết lộ trình của một người phụ nữ. Tuy rằng anh chưa bao giờ nói một câu yêu em. Nhưng em yêu anh, từ đầu đến cuối, em luôn yêu anh. Những ngày tháng em cùng anh vượt qua khổ lắm, anh chưa từng quan tâm săn sóc em, yêu thương bảo vệ em. Em tưởng rằng mình sẽ đợi được đến ngày anh nói yêu em, nhưng em không đợi được nữa. Chồng yêu dấu, anh là người đàn ông đầu tiên và cũng là cuối cùng của em trên thế gian này. Khi em rời khỏi cõi đời, anh sẽ trở thành người đàn ông duy nhất.

Chồng yêu dấu, cảm ơn anh vì tất cả những gì đã làm cho em. Là em đã làm gánh nặng cho anh, em xin lỗi. Em phải đi đây, anh nhớ chăm sóc tốt cho bản thân mình, nhớ phải thay quần áo thường xuyên, hút thuốc ít thôi, không tốt cho sức khỏe đâu. Em đi đây, em xin lỗi vì không thể cùng anh đi hết cuộc đời.

Kiếp trước, kiếp này

Giấc mộng của anh … và của em

Giấc mộng ông trời ban cho hai đứa

Chỉ có một lần thôi

Vậy mà cả đời chúng ta cũng không không sao bừng tỉnh giấc.

Ông trời ban cho một tấm thân này…

Đi đi

Đi tìm niềm vui …

Mở cánh cổng trời

Nỗi sợ hãi như chiếc lá rơi, khi gần đất xa trời.

Trời đất mênh mang

Gió lồng lộng thổi.

Nào đâu có đất lành ủ ấm chiếc lá rơi.

Mưa tuôn xối mặt

Chân trời tối ngắt một màu …

Ngẩng nhìn con đường nơi ta đến

Mưa cách biệt cổng trời xa xôi

Đi đi, đi tìm niềm vui

Đi đi …

Đi đi …

Chồng yêu dấu, giây phút cuối cùng em đã hôn khẽ lên mặt anh, nụ hôn dài thâm tình. Bao nhiêu đau khổ bấy lâu nay vỡ òa trong nước mắt. Em đi đây, em sẽ ở dưới này chăm sóc cho con của chúng ta, anh yên tâm nhé.

Người phụ nữ vĩnh viễn thuộc về anh.

Người đàn ông đã khóc, lần đầu tiên trong đời anh khóc thương tâm đến vậy. Anh ôm ghì người vợ đã mất trong lòng mình, nhớ đến những đắng cay tủi nhục trước kia cô phải chịu, nhớ lại những điều tốt đẹp về cô, từng giọt nước mắt lăn dài rớt xuống gò má xanh xao mà hao gầy của vợ…

Anh chôn cất vợ cùng một chỗ với con. Anh quỳ trước mộ cô khóc đỏ hồng hai mắt, vuốt ve bia mộ cô thủ thỉ: “Vợ yêu, em biết không? Cho đến hôm nay anh mới biết mình yêu em đến nhường nào. Anh yêu em, thật đấy, yêu lắm. Nhưng anh không còn có thể làm tròn nghĩa vụ người chồng được nữa rồi. Trước kia anh tệ bạc với em lắm, giờ anh nghĩ lại mà thấy hổ thẹn vô cùng. Giờ anh đã biết mình đã từng lạnh lùng tàn khốc biết bao. Kiếp này nợ em, kiếp sau hãy cho anh trả. Nếu như kiếp sau em còn nhớ anh, bà xã, anh yêu em. Em có nghe thấy không? Anh yêu em mà ….” Anh áp sát mặt mình vào bia mộ vợ, nức nở không lên tiếng.

Vợ anh không còn nghe thấy nữa rồi. Kiếp trước, kiếp này, kiếp sau … Nếu như kiếp sau em còn nhớ đến anh, xin hãy để anh được chăm sóc em, yêu em cả một đời, em nhé?

Sưu tầm
Chia sẻ Sách Nói :

comments
 
Trang chủ · Giới thiệu · Liên kết · Quảng cáo · Điều khoản sử dụng · Sitemap · Liên hệ
2011 © Khosachnoi.Net - Nội dung được chia sẻ bới cộng đồng yêu Sách Nói, Audio Book.
Tắt Quảng Cáo [X]