Sách nói - Audio book chia sẻ miễn phí



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Truyện số 90: Anh nói cho em biết này

Truyện số 90: Anh nói cho em biết này



ANH NÓI CHO EM BIẾT NÀY

1 phút, hơn 1 phút, có thể là 2
phút mà không có lẽ là 3 phút… 3
phút đứng lặng nhìn em không
nói được câu nào. 3 phút không
thể rời mắt đi bất kỳ chỗ nào khác
ngoài em. Hôm nay lần đầu tiên
em mặc váy, cái váy màu xanh lá
yêu yêu nhưng nó ngắn lắm làm
anh nóng bừng cả người. Rồi em
ngượng, xưa nay em có bao giờ
ngượng đâu cơ chứ, xưa nay em
vẫn mặc váy mà.
- Sao anh? Nhìn gì nhìn hoài thế?
- Em mặc váy à? Sao em lại mặc
váy ngắn quá vậy ?
- Em không mặc váy thế này được
sao,
mặc váy thế này thì có sao đâu cơ
chứ?
- Sao lại ko, nó ngắn cũn thế kia …
- Trông tệ lắm à?
- Anh không biết… à… à…, không,
không tệ lắm.
Thế là xong, anh chỉ lỡ mồm, mà
em giận anh nguyên một buổi,
chẳng nói gì cứ phụng pha phụng
phịu cả buổi đi chơi. Anh không
biết em có biết không, nhưng mà
em phụng phịu trông lại càng yêu,
cái má phúng phính, cái môi hơi
xị xị, ghét không chịu được. Bình
thường em cười nói suốt ngày,
bình thường em hay trêu chọc
anh, bình thường em bướng bỉnh,
em hay cãi, em hay lý luận… em rất
rách việc nhưng ít ra anh còn nói
lại được với em vài câu. Còn
những lúc em tự nhiên hiền lành,
hay là em buồn buồn ít nói, hay là
em giận dỗi, thì cái tính lạnh lùng
của anh nó lại bộc lộ. Anh không
biết làm gì cho em những lúc đấy,
không phải vì anh yêu em ít đi,
cũng không phải vì anh chỉ yêu
em lúc em vui vẻ như em vẫn
nghĩ, mà là… mà là sao anh cũng
không biết nữa. Nhưng mà không
phải thế đâu em, chỉ là anh không
biết làm sao mới đúng. Đơn giản
chỉ là anh không biết…anh vẫn
đang học yêu mà.
Ngày… tháng…
Rồi em cũng thôi không giận
nhưng mấy tuần sau anh không
thấy em mặc cái váy xanh hôm
đấy thêm lần nào nữa. Mấy tuần
liền anh thấy thèm được nhìn em
dễ thương trong chiếc váy xanh lá
cây đấy, nhưng mà anh không
thấy em mặc, anh cũng không hỏi.
Hôm nay anh thấy em cất cái váy
màu xanh tận đáy tủ quần áo, anh
mới biết là mình sai rồi. Đáng lý ra
anh phải khen em dễ thương,
đáng lý ra anh phải khen em rất
hợp với cái váy màu xanh lá đấy,
đáng lý là… có đến vài điều đáng
lý ra anh phải làm chứ không chỉ
nói “không biết”. Nhưng em yêu,
lúc đó anh thật sự không biết
phải làm gì.
Mỗi lúc nhìn em dễ thương, và
nhìn anh với cái ánh mắt như … ôi
tim lại đập nhanh quá,
tay anh lại run … là anh lại lúng
túng nhưng thú thật với các cô
gái khác anh có bao giờ thế đâu
chứ, kỳ lạ thật, chẳng lẽ anh lại lôi
cái điện thoại ra nhắn tin cho em
để khen em thay vì đứng nhìn em
như trời trồng? Anh biết là anh
sai rồi, nhưng mà anh cũng
ngượng phải nói xin lỗi lắm, để
anh đi mua kem cho em vậy, hay
là mua kẹo, hay ôm em một cái
nhá như thế đã là xin lỗi rồi đấy
nhé…
Ngày… tháng…
Hôm nay mình đi chơi, em có
chuyện gì vui mà cười nói suốt.
Đầu tiên em đòi ăn bánh cuốn,
anh đưa em đi. Rồi em đòi đi vòng
vòng cho mát, trời thì lạnh thế
này, đi vòng vòng chắc chết cóng,
nhưng mà anh cũng chiều ý em.
Trên đường đi thấy một hàng đĩa
CD, em đòi vào. Mắt trước mắt sau
anh đang định tìm chỗ gửi xe thì
em đã chạy ra, mắt sáng rực, tay
cầm cái đĩa CD mới toanh của một
thằng ca sĩ nào đấy mà anh cóc
cần biết là thằng nào. Rồi em
khoe là mua được đĩa của thần
tượng, rồi em còn hôn chụt chụt
vào cái đĩa, ôi anh tức điên, anh
đứng ngay đây này thì không chụt
chụt. Cái thằng ở trên đĩa có thèm
biết đến em là ai đâu cơ chứ, nó
còn không thèm chở em đi chơi
như anh nữa kia.
Rồi anh biết trời lạnh thế này em
thèm uống cafe với một viên kem
chocolate, anh gợi ý đưa em đến
quán ruột của chúng mình. Em
cười lung linh làm anh cũng vui
lây, tự nhiên hết thèm giận em vì
cái thằng ca sĩ ất ơ nào đó. Vẫn
ngồi ở cái bàn quen thuộc, đang
ôm em rất ấm tự nhiên em lại
quay ra, nhìn thẳng vào mắt anh
và hỏi rất rõ ràng từng chữ một :
- Anh ko nhận ra là em mới cắt tóc
à ?
- ( cố nhìn thật kỹ..) Ơ, nó vẫn thế
mà, uhm … hình như có ngắn đi 1
cm
- Thế anh ko thấy em có gì khác
nữa à ???
- Àh có !
- Có là có thế nào ???
- Em lại đổi nước hoa à, mà anh
chả biết hay phân biệt được mùi
gì đâu, em đừng hỏi nhá !!!
- Lại gần em nào, sát nữa đi, ngửi
đi nè, mùi gì ….
Ngày… tháng…
- Anh thấy cô bé kia xinh không?
- Anh không biết, chắc là xinh?!
- Sao lại chắc là? Anh phải biết
chứ?
- Anh sao biết được, UHM ! XINH !
- À, ra là anh thấy người ta xinh
mà không dám nói chứ gì…
- Không, không phải thế, anh có
nhìn đâu mà biết chứ hả nhox…
- Thế thì thế nào…
- Thì… thì… trời ơi EM PHIỀN THẬT.
Thôi đừng hỏi nữa, cho em đi ăn
kem này…
- Anh?
- Gì em?
- Em mặc áo này đẹp không?
- Uh đẹp?
- Áo này đẹp hơn hay áo màu
vàng hôm qua đẹp hơn?
- Áo nào cũng đẹp như nhau !
- Hai màu khác nhau làm sao như
nhau được, anh chả chịu khen em
gì cả …
- Em xinh như thế mặc hay ko mặc
áo cũng xinh ( há há há ) , thế có
ăn kem không đây?
- Có ăn. Ăn chứ.
Ngày… tháng…
Ngày… tháng…
Có đến một trăm điều anh không
hề biết hay chưa từng biết đến, có
đến một trăm điều anh không cần
biết, cũng có đến một trăm điều
anh không muốn biết. Nhưng anh
thấy mình may mắn vì một điều
anh đã biết, là em. Cuộc sống của
anh trước khi anh gặp em chỉ là
những chuỗi ngày nhàm chán
ngày nào cũng ăn chơi, quậy phá,
rồi tụ tập.
Nhưng cuộc sống của anh khi có
em đã bắt đầu bận rộn từng giờ
từng phút. Bận rộn vì em thắc
mắc, bận rộn vì em lý luận, bận
rộn vì em bướng bỉnh, bận rộn vì
anh yêu em. Anh quan tâm hôm
em như thế nào, liệu có đứa nào
léng phéng trêu em, liệu em có gì
vui hay buồn muốn nói với anh.
Anh chẳng bận tâm đến việc em
mặc áo gì, đi giày màu gì, tóc
ngắn hay dài, hôm nay xinh hơn
hay hôm qua xinh hơn, anh cũng
không quen khen ngợi người nào
đó trước mặt người ta. Thế nên
em đừng giận anh, em cũng hiểu
anh mà. Em yêu, nếu em mà lại
hỏi :
- Tại sao anh yêu em, em có điều
gì mà anh yêu em, em như thế
nào …

Sưu tầm
Chia sẻ Sách Nói :

comments
 
Trang chủ · Giới thiệu · Liên kết · Quảng cáo · Điều khoản sử dụng · Sitemap · Liên hệ
2011 © Khosachnoi.Net - Nội dung được chia sẻ bới cộng đồng yêu Sách Nói, Audio Book.
Tắt Quảng Cáo [X]