Sách nói - Audio book chia sẻ miễn phí



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Cảm xúc âm nhạc 08: Thì em vẫn yêu Hà Nội thế thôi

Cảm xúc âm nhạc 08: Thì em vẫn yêu Hà Nội thế thôi




Bạn thân mến, Cảm xúc âm nhạc tuần này sẽ cùng bạn đến với những chia sẻ của bạn gái Hoàng Hải Anh về một sáng tác của nhạc sỹ Trần Viết Tân - ca khúc Hà nội em. Bao nhiêu năm biết mấy đổi thay, tình yêu Hà Nội của Hoàng Hải Anh vẫn vẹn nguyên như điệp khúc “thì em vẫn yêu Hà Nội thế thôi”.


Em vẫn yêu những khúc ca viết về Hà Nội, yêu cảm giác mỗi ngày đi qua một con đường, một góc phố được khe khẽ hát lên những bài ca về thủ đô ngàn năm tuổi.

Cũng nào ai trách được, khi thời gian cứ vô tình bôi xóa đi dấu vết
của những điều đã cũ xưa.
 

Bao nhiêu năm là biết mấy đổi thay, có người bảo Hà Nội bây giờ khác trước. Cũng nào ai trách được, khi thời gian cứ vô tình bôi xóa đi dấu vết của những điều đã cũ xưa. Anh bảo anh chẳng yêu Hà Nội bây giờ. Hà Nội bây giờ ồn ào, bụi bặm. Hà Nội bây giờ đông đúc, xô bồ. Hà Nội bây giờ đi đâu cũng chỉ thấy tắc đường, người và xe chen chúc... Hà Nội như cô bé con ngoan ngoãn hiền lành, chỉ lặng yên nghe anh trách cứ. Anh mải trách phố phường thay đổi, trách đô thị hóa ăn mòn những giá trị văn hóa ngàn năm, mà đâu biết rằng ngay cả trái tim mình cũng chẳng còn như trước.

Thì em vẫn yêu Hà Nội thế thôi, dù cho mỗi ngày đi làm về em đều phải vất vả len qua dòng xe cộ, những ngày hanh hao thì bụi bặm, mà những ngày mưa thì lấm lem vì bùn đất. Đường Hà Nội cũng chẳng đẹp như anh hay so sánh với các đô thị lớn ở châu Âu. Đường Hà Nội đâu đó vẫn nham nhở những ổ trâu, ổ gà như những vết sẹo xấu xí trên gương mặt cô thiếu nữ đã nghìn năm mà vẫn chẳng già. Anh bảo em đừng lúc nào cũng bay bổng và lãng mạn, những ca khúc ấy viết về Hà Nội cách đây cả thập kỷ rồi, rằng em đừng tự huyễn hoặc nữa với những điều xưa cũ, bởi hiện tại giờ đã khác xa...

Em vẫn nói Hà Nội của riêng em, với con đường hoàng lan trong ký ức 

Thì em vẫn yêu Hà Nội thế thôi, bởi dù có đổi thay thì hồn thiêng non nước vẫn chẳng thể mất đi. Anh có tin không nếu em nói rằng em vẫn luôn cảm thấy điều ấy mỗi lần bước chân xuống phố, và mỗi lần nghe một khúc ca về Hà Nội, cũng như bây giờ...

Em vẫn nói Hà Nội của riêng em
Hà Nội buồn trong hoàng hôn muộn nắng
Hà Nội trầm với ngói nâu nghiêng hắt
Hà Nội thương qua lời mẹ ru xưa
Em vẫn nói Hà Nội của riêng em
Với con đường hoàng lan trong ký ức
Với tuổi thơ nồng nàn hương cốm mới
Một triền đê ngơ ngác cánh diều trưa

Dù thời gian có đổi thay hết từng khuôn mặt phố thì Hà Nội trong em vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Hà Nội ấy là Hà Nội của riêng em, là một thành phố chẳng sang trọng và hiện đại như Paris, New York, London - những nơi anh đã đi qua để rồi nhìn về quê hương mình bằng một con mắt khác. Hà Nội ấy là của riêng em, dù có ồn ào, bụi bặm, dù có đông đúc và đi đâu cũng thấy tắc đường...

Bởi anh có biết đâu mỗi sáng sớm thức dậy và tản bộ quanh Hồ Gươm,
nghe gió gọi về một mùi tinh khôi đủ xoa dịu lòng mình cả những khi
muộn phiền nặng trĩu.

Bởi anh có biết đâu mỗi sáng sớm thức dậy và tản bộ quanh Hồ Gươm, nghe gió gọi về một mùi tinh khôi đủ xoa dịu lòng mình cả những khi muộn phiền nặng trĩu. Em không biết mùi hương vào buổi sáng giữa lòng thành phố được gọi là gì? Mùi của hoa, của cỏ, hay của những giọt sương đêm còn sót lại trên phiến lá, hoặc biết đâu là mùi của những viên gạch lát hè đã xỉn màu tháng năm? Chỉ biết những ngày buồn, em sẽ gọi đó là mùi của niềm vui, những khi cảm thấy bơ vơ, mất phương hướng giữa cuộc đời, em lại gọi đó là mùi của hy vọng...

Hà Nội ấy là Hà Nội của riêng em, dù đất chật người đông, những vỉa hè bị lấn chiếm, những ngõ nhỏ lại càng nhỏ hơn bởi trách làm sao, khi ai cũng cần phải mưu sinh? Nhưng em biết, em vẫn tìm được cho mình một khoảng không gian riêng những tối về khuya, lang thang trên phố để hít hà cho trọn cả hương đêm.

Yêu lắm những con đường Hà Nội rực sắc xuân, mưa bụi
bay chẳng đủ làm ướt áo.
 

Đêm Hà Nội thơm nồng nàn. Mùi hương của hoa sữa về khuya, của cây hoàng lan đầu ngõ nhà em dịu dàng xòe bóng mát. Đêm Hà Nội không ồn ào, náo nhiệt. Hà Nội về đêm, đường phố dài những con gió đuổi nhau, hắt hiu ánh đèn đường và quán ăn khuya vắng người qua lại. Hà Nội về đêm, những tòa nhà cao tầng, những mái ấm tiện nghi chìm trong giấc ngủ để nhường đường phố cho những chị lao công miệt mài bên chiếc chổi, cho những chiếc xe đẩy hàng rong ngâm nga "Ai bánh chưng, bánh giò, bánh rán..."

Hà Nội em bản nhạc buồn bỏ lỡ
Với lao xao khúc chuyển mùa dang dở
Những câu hát ngân hoài trong nỗi nhớ
Loang ánh nhìn cả một mùa đông

Hà Nội ấy là Hà Nội của riêng em, nơi bắt đầu tình yêu và nỗi nhớ. Yêu lắm những con đường Hà Nội rực sắc xuân, mưa bụi bay chẳng đủ làm ướt áo. Yêu lắm những chiều Hà Nội mùa hè nắng như đổ lửa, lòng bất chợt dịu đi khi ngang qua một con đường rợp bóng bằng lăng, sắc tím miên man như nỗi đợi chờ... Yêu lắm những mùa thu Hà Nội đặc trưng mà ai đi xa cũng phải nhớ về.

Em băn khoăn tự hỏi, liệu có thành phố nào trên thế giới mà chỉ một mùa thu thôi lại đi vào trong thi, ca, nhạc, họa nhiều như Hà Nội? Yêu lắm những Hà Nội mùa đông, đêm đêm cuộn mình trong chăn nghe một bài hát cũ, thấy lòng ấm lại dù ngoài kia là gió bấc cồn cào.

Bây giờ Hà Nội lại sắp giao mùa, anh có nghe thấy không tiếng rạo rực từ trong lòng đất của những mầm xanh mới? Anh có chờ đợi không thời khắc chuyển giao giữa những điều mới, cũ, khi những ký ức chất chồng nhau?

Hà Nội em tiếng thở dài của thời gian

Về anh - người con trai xứ khác
Mang nhiều đam mê khao khát trong đời
Hà Nội nhỏ buồn sao ôm nổi anh ơi...

Yêu lắm những Hà Nội mùa đông, đêm đêm cuộn mình trong chăn
nghe một bài hát cũ, thấy lòng ấm lại dù ngoài kia là gió bấc cồn cào. 
 

Có thể nào anh không yêu Hà Nội? Hà Nội của em, Hà Nội cũng là em. Hà Nội em nhỏ như lòng bàn tay con gái, chẳng biết ôm làm sao cho hết những đam mê, khao khát của cuộc đời anh, đành lặng lẽ thở dài nhìn bước chân người ra đi trong một chiều gió cuốn. Gửi cho anh nỗi đợi chờ từ nghìn năm xưa cũ - nơi dù có đổi thay thành bao khuôn mặt mới thì vẫn giữ trọn cho mình một trái tim nguyên.

Thật tình cờ, những ca từ trong bài hát lại thật gần gũi với những điều mà Hải Anh muốn nói với Anh – người con trai đặc biệt. Cô gái khéo léo mà nhẹ nhàng thuyết phục Anh bằng những ca từ giản dị, bằng tình yêu mà tha thiết lâu bền dành cho Hà Nội – một Hà Nội có đổi thay đổi thay thành bao khuôn mặt mới thì vẫn giữ trọn cho mình một trái tim nguyên – như em vậy thôi.

Chương trình Cảm xúc âm nhạc do Ti Ti, Mai Dương và nhóm sản xuất Dalink studio thực hiện, chào tạm biệt và hẹn gặp lại các bạn vào thứ Năm tuần sau!


Ca khúc: Hà Nội emTác giả:  Trần Viết TânCa sỹ thể hiện:  Hồng Nhung
Em vẫn nói là Hà Nội của riêng em
Hà Nội buồn trong hoàng hôn muộn nắng
Hà Nội trầm với ngói nâu nghiêng hắt
Hà Nội thương quá lời mẹ ru xưa
Em vẫn nói Hà Nội của riêng em
Với con đường hoàng lan trong ký ức
Với tuổi thơ nồng nàn hương cốm mới
Một triền đê ngơ ngác cánh diều trưa
Hà Nội em bản nhạc buồn bỏ lỡ
Với lao xao khúc chuyển mùa dang dở
Những câu hát ngân hoài trong nỗi nhớ
Loang ánh nhìn cả một mùa đông
Hà Nội em tiếng thở dài của thời gian
Về anh người con trai xứ khác
Mang nhiều đam mê khát khao trong đời
Hà Nội nhỏ buồn sao ôm nỗi anh đi...
Chia sẻ Sách Nói :

comments
 
Trang chủ · Giới thiệu · Liên kết · Quảng cáo · Điều khoản sử dụng · Sitemap · Liên hệ
2011 © Khosachnoi.Net - Nội dung được chia sẻ bới cộng đồng yêu Sách Nói, Audio Book.
Tắt Quảng Cáo [X]