Sách nói - Audio book chia sẻ miễn phí



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Cảm xúc âm nhạc 19: You raise me up

Cảm xúc âm nhạc 19: You raise me up

Chào bạn, một ngày thứ Năm nữa đã đến và chúng ta lại được trò chuyện với nhau trong chương trình Cảm xúc Âm nhạc. Từ trước đến nay, đã có không ít tranh cãi xung quanh hai từ “thần tượng”. Thế nào thì được gọi là một thần tượng? “Thần tượng” một người thế nào cho đúng? Và liệu thần tượng một người, nhất là người mà chúng ta chưa từng được tiếp xúc trực tiếp với họ có phải là một điều mơ hồ và ảo tưởng hay không? Câu trả lời sẽ được giải đáp ở phía cuối của chương trình. Còn bây giờ, chúng ta hãy cùng lắng nghe tâm sự cũng như những cảm xúc tới từ bạn đọc có nickname NickyByrneNo1 về ca khúc You raise me up và trên hết là những tình cảm của cô dành cho ban nhạc Westlife.



When I am down and, oh my soul, so weary
When troubles come and my heart burdened be
Then, I am still and wait here in the silence
Until you come and sit awhile with me

Single "You raise me up" của nhóm Westlife

Tôi đã từng là con ngoan trò giỏi. Từ bé đến lớn, tôi chỉ biết học hành. Thời gian trôi đi, thấm thoát tôi đã 13 tuổi. Năm ấy tôi học lớp 8. Người ta thường gọi tuổi ấy là tuổi dở chứng. Tôi cũng không ngoại lệ. Suy nghĩ, nhận thức thay đổi. Muốn chứng tỏ mình là người lớn, muốn người khác coi trọng mình, nhưng lại không hề có trách nhiệm trong mọi việc mình gây ra... Ăn quà vặt, nói chuyện riêng, viết thư cho “bạn trai”, nghe nhạc, chơi điện tử, ngủ… Chỉ có chừng ấy thứ cho một ngày học.

Lớp 9, tôi lại càng sa đọa. Vẫn là những thói hư tật xấu ấy, nhưng nhiều hơn… Tôi trốn học thêm, rồi dần dà trốn luôn cả học chính. Chỉ để chơi không mệt mỏi cho một thứ hoàn toàn vô bổ. Tôi nhịn ăn nhịn xài, chỉ để chôn hết tiền mình có vào thứ vô bổ đó… Tôi hỗn láo với thầy cô…Tôi gây sự với bạn bè…Tôi không nghe lời cha mẹ…

Mỗi ngày là một trận đòn đau. Tôi chỉ cảm thấy sao bố mẹ tôi tàn nhẫn thế. Tôi muốn bỏ nhà đi. Nhưng tôi biết rằng tôi sẽ chẳng thể tự lo cho mình được. Tôi ở lại, tiếp tục là gánh nặng cho gia đình. Hèn nhát! Mùa thi đến, mẹ tôi khóc hết nước mắt cầu xin tôi chăm chỉ học hành, năm đó là năm cuối cấp. Tôi cũng lo, nhưng vì một lí do không hay ho gì : Tôi không muốn bạn bè gặp tôi và hỏi: “Mày mà lại rớt vào trường tư sao?” Tuổi dậy thì, sĩ diện hão!

Nhưng lo thì lo, chơi thì vẫn cứ chơi…Vẫn như mọi ngày, tôi chú mắt vào màn hình tivi, không phải để coi một chương trình gì, chỉ để không phải học. Rồi một dòng chữ lướt qua, chỉ chưa đầy một giây: Westlife. Tôi đã không hề quan tâm gì đến cái tên đó…

Một tối hôm nọ, tôi lang thang ngoài phố. Tôi ghé vào tiệm đĩa, lục lọi cho có lệ. Dòng chữ ấy chợt loé lên trong đầu tôi. Và tôi mua một chiếc.

Với một đứa con nít 14 tuổi, có gì cho tôi làm khi không học? Tôi hết coi phim lại sang nghe nhạc. Hiển nhiên một điều tôi phải nghe đến chiếc đĩa ấy. Ngày này sang ngày khác, tôi bắt đầu thấy thích!

Thay thế cho game online bây giờ là google với một từ khoá duy nhất: Westlife. Tôi dần cảm thấy không thể thiếu họ… Mục đích đã hình thành: Phải nhìn thấy họ, dù chỉ là một lần! Với lí do trẻ con đó, tôi quay trở lại như trước đây: chỉ biết học (dĩ nhiên là “gặm” vài bài hát của họ mỗi ngày!) Một cách không hề khó khăn, tôi đậu vào trường cấp 3 tốt nhất với số điểm 40/50.

5 thành viên nhóm Westlife

Cứ thế, họ từ niềm vui, trở thành động lực, rồi là nguồn an ủi…Và ngay bây giờ, khi tôi viết những dòng này, thì họ còn là chỗ dựa…

You raise me up, so I can stand on mountains
You raise me up, to walk on stormy seas
I am strong, when I am on your shoulders
You raise me up... To more than I can be
Tôi muốn mình trở nên tốt đẹp hơn, chỉ vì để xứng đáng là fan của họ (lại một lí do vô cùng trẻ con nữa!) Tôi ít khóc hơn. Trở nên người lớn hơn (mẹ tôi nhận xét như vậy). Biết kiềm chế bản thân nhiều hơn... Có họ, thế giới này thật đẹp! Không phải thế giới này thật tuyệt vì họ tồn tại. Mà là họ giúp tôi nhận ra rằng thế giới này không chán ngắt, buồn tẻ như tôi vẫn nghĩ!

Hai năm lớp 10 và lớp 11, tôi đã cố gắng rất nhiều, và đạt được kết quả mong muốn. Tôi còn phải cố gắng nhiều hơn và nhiều hơn nữa cho năm học tiếp theo, nếu tôi muốn thi vào trường đại học mình mơ ước. Ban đầu, tôi học, bởi vì tôi biết, chỉ có học thật giỏi thì sau này tôi mới có một công việc ổn định, và khi tôi đã có đủ tiền, tôi sẽ có thể nhìn thấy họ, một lần, dù chỉ một lần thôi! Nhưng rồi thời gian lướt đi, mục đích của tôi thay đổi. Bây giờ tôi học, thứ nhất là để khiến bố mẹ tôi tự hào, và thứ hai là để chính bản thân mình có một tương lai xán lạn. Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên thứ đầu tiên tôi muốn khi tôi thành công. Rồi một ngày kia. Mẹ đã đọc nhật kí của tôi…Mẹ tôi kịch liệt phản đối việc tôi “thần tượng” một nhóm nhạc và nhất quyết không cho phép tôi “mơ mộng” gì thêm nữa. Mẹ bảo rằng mẹ vô cùng thất vọng vì tôi chỉ lo nghĩ đến những thứ viển vông. Mẹ tôi cho đó là thứ “vớ vẩn”.

Tôi đã không nói, đã không hề nói rằng lí do thật sự khiến tôi thức dậy học bài vào lúc 3h sáng là vì gì…Tôi chỉ lắng nghe…Tôi vẫn nghe nhạc của họ mỗi ngày, dù cho là lén lút…Tôi vẫn dõi theo họ, dù cho là bị cấm đoán…

Bạn bè thường hay hỏi duy nhất một câu sau khi xem qua điện thoại của tôi: “Sao toàn nhạc Westlife không vậy? Mày thích Westlife hả?” Và chỉ cần có thế, tôi kể hết cho họ nghe. Nhưng sau khi nghe, họ không nói “thật vớ vẩn” thì cũng là “rồi một ngày nào đó cũng hết thích thôi”. Những người cũng có “thần tượng” thì tất nhiên nói khác: “Idol của tao hơn”

Ban đầu, tôi vô cùng tức giận khi nghe những điều đó, dần dần tôi không nói gì về họ với ai nữa. Tôi chỉ nghĩ: “Làm sao họ hiểu được, đối với họ chỉ có tình yêu đất nước, tình yêu gia đình, tình yêu nam nữ… thì mới đáng trân trọng, còn kiểu tình yêu này thì hoàn toàn là thứ vô bổ, nhăng nhít…”

Ca khúc You raise me up

Nếu như đây thật sự chỉ là say mê trẻ con nhất thời thì sao? Nếu như một ngày nào đó tôi không cảm thấy gì ở họ nữa thì sao? Liệu điều đó có ảnh hưởng gì đến cuộc đời của tôi? Nếu như không có một giây “định mệnh” đó, bây giờ tôi sẽ là gì? Một tên ăn cắp vị thành niên? Vì nếu không có họ liệu tôi sẽ chấm dứt ý định bỏ nhà đi? Và rồi phải làm bất cứ điều gì để kiếm miếng ăn? Ồ, dĩ nhiên là không rồi!

Nếu không có họ, liệu tôi có thể ngồi đây viết những dòng này? Vớ vẩn cũng được, trẻ con cũng được, say mê nhất thời cũng không sao… Điều quan trọng, họ đã giúp tôi quá nhiều…

Từ khi họ xuất hiện trong tôi, tôi bỗng nhận ra rằng tôi là một đứa trẻ thật may mắn khi có một mái ấm, một tuổi thơ êm đềm, không những được ăn no mặc ấm mà còn là ăn ngon mặc đẹp. Tôi bỗng nhận ra rằng còn bao nhiêu triệu triệu người bất hạnh hơn tôi. Tôi bỗng nhận ra rằng tôi đã bất hiếu thế nào khi để bố mẹ tôi phải mãi lo lắng cho tương lai của đứa con hư hỏng. Tôi bỗng nhận ra rằng tôi sẽ hối hận đến đâu nếu bố mẹ tôi không còn trên thế gian này nữa. Tôi bỗng nhận ra rằng tôi đã để vuột mất biết bao điều. Tôi bỗng nhận ra rằng cái gì là quan trọng... Chỉ bởi vì có họ, mà tôi luôn tin tưởng rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.

Học hành, bạn bè,gia đình…Người ta nói “Cuộc đời con người là một tấn bi kịch”. Chỉ bởi vì có họ, mà tôi đủ dũng cảm để đối mặt và vượt qua tất cả.

Tôi không khóc, không suy sụp, không chán nản, không đổ lỗi cho ai, không than thân trách phận, cũng không cho rằng cuộc đời này thật bất công… Tôi chỉ biết rồi mọi chuyện sẽ qua. Vì tôi còn có họ.

Đã hơn 2 năm trôi qua, cảm giác khi nghĩ đến họ, khi nghe họ hát, khi nhìn thấy họ, vẫn như khoảnh khắc đầu tiên tôi bắt đầu cảm thấy thích: Xốn xang, và hơn cả là sự bình yên tuyệt đối…

Có lẽ tất cả mọi xúc cảm này không phải là yêu, nhưng ít nhất, đó cũng là lòng biết ơn sâu sắc.

Bạn vừa nghe những chia sẻ của bạn đọc có nickname NickyByrneNo1. Mỗi người, trong chúng ta, hẳn ai cũng có những động lực giúp bản thân mình sống tốt hơn. Với nhân vật chính trong câu chuyện ngày hôm nay, cũng là tác giả đã viết nên câu chuyện này, thì nguồn động lực đó là ban nhạc Westlife. Nhờ vào âm nhạc, nhờ vào những ca từ, những bài hát của Westlife đã giúp bạn gái ấy vượt qua, đứng dậy và sống tốt hơn sau những vấp ngã. Và giờ quay trở lại hàng loạt những câu hỏi mà Ti đã đặt ở đầu chương trình. Qua câu chuyện vừa rồi có lẽ các bạn cũng đã tìm ra được đáp án cho những câu hỏi đó. Đáp án không nằm ở đâu xa mà nằm ở chính bạn, nằm ở những người hâm mộ, nằm ở cách bạn thể hiện sự hâm mộ của mình với thần tượng. Cảm xúc Âm nhạc số này muốn tặng bạn một câu, đó là “Thành công sẽ đến với ai biết mơ mộng, nhưng luôn hành động!”  Chúc bạn sẽ trở thành một người hâm mộ hoàn hảo với thần tượng của mình! Để kết lại chương trình ngày hôm nay, mời bạn lắng nghe ca khúc You raise me up của nhóm Westlife.

Cảm xúc Âm nhạc được thực hiện bởi [titi] và nhóm sản xuất Dalink studio. Hẹn gặp lại bạn vào thứ 5 tuần sau!


JOSH GROBAN
"You Raise Me Up"
When I am down and, oh my soul, so weary;
When troubles come and my heart burdened be;
Then, I am still and wait here in the silence,
Until you come and sit awhile with me.
You raise me up, so I can stand on mountains;
You raise me up, to walk on stormy seas;
I am strong, when I am on your shoulders;
You raise me up... To more than I can be.
You raise me up, so I can stand on mountains;
You raise me up, to walk on stormy seas;
I am strong, when I am on your shoulders;
You raise me up... To more than I can be.
There is no life - no life without its hunger;
Each restless heart beats so imperfectly;
But when you come and I am filled with wonder,
Sometimes, I think I glimpse eternity.
You raise me up, so I can stand on mountains;
You raise me up, to walk on stormy seas;
I am strong, when I am on your shoulders;
You raise me up... To more than I can be.
You raise me up, so I can stand on mountains;
You raise me up, to walk on stormy seas;
I am strong, when I am on your shoulders;
You raise me up... To more than I can be.
You raise me up... To more than I can be.
Nguồn: Megafun
Chia sẻ Sách Nói :

comments
 
Trang chủ · Giới thiệu · Liên kết · Quảng cáo · Điều khoản sử dụng · Sitemap · Liên hệ
2011 © Khosachnoi.Net - Nội dung được chia sẻ bới cộng đồng yêu Sách Nói, Audio Book.
Tắt Quảng Cáo [X]