Thiết kế web chuyên nghiệp



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Blog Radio 236: Tôi viết nỗi đau lên cát (P1)

Blog Radio 236: Tôi viết nỗi đau lên cát (P1)


Lá thư trong tuần: Bài luận văn cuộc đời




  • Truyện ngắn: Tôi viết nỗi đau lên cát (P1)


Bóng anh bước đi trên con đường phía trước, xe tôi cũng đi chầm chậm lại, không gọi, tôi dắt xe theo sau anh. Cái dáng đi của anh dường như có chút gì đó đau khổ lắm, giống như người ta không còn gì để mất thêm được nữa, tôi đứng lại và nhìn anh bước những bước rời rạc, nặng nề. Đường gần hồ, gió tốc lên từng hồi, chiếc khăn tôi đang quàng bỗng thấy không đủ ấm mặc dù nó được đan bởi những sợi len gấp đôi. Tôi thả hồn theo những bước chân anh.


Như có linh cảm anh quay người lại, tôi  nhìn anh, gần lắm mà cũng như xa xôi lắm. Chỉ đến khi tiến lại thật gần, tôi mới cất lời: "Sao anh không đứng đó chờ em? ".


Ánh mắt ấy vẫn hướng về phía tôi như vô hồn, trả lời một câu quen thuộc: "Anh không biết nữa!".


Anh đứng yên ngoan ngoãn như 1 đứa trẻ để tôi kéo khoá áo khoác của anh lên cho gió khỏi len vào, tháo vội chiếc khăn mình đang quàng quấn lên cổ anh. Anh lấy tay hất chiếc khăn ra, vùng vằng như một đứa trẻ: "Không! Chiếc khăn này đâu thuộc về anh, em hãy đeo cho anh ta đi!" - Rồi anh bỏ mặc tôi đứng ở đó, anh lại đi tiếp về phía trước với đôi chân mỏi mệt.


Tôi đứng đó run rẩy vì những cơn gió của màn đêm lạnh giá, gió thúc vào người từng đợt, tôi chỉ biết nhìn theo cái dáng to béo ấy.


"Hoàng Tử An, anh đứng lại"


Nhưng anh không nghe, anh cứ đi, đi đến lối rẽ con đường ngày xưa chúng tôi vẫn đứng , anh dừng lại. Tôi lại tiến lại gần "Có chuyện gì thì anh nói đi".


- Hãy trả lời anh và phải hứa là em sẽ nói thật!


- Chuyện gì?


- Em hứa đi! - anh nói như van xin tôi.


- Vâng.


- Emmmm hạnh phúc chứ?


- Vâng


- Thật sự là hạnh phúc chứ?


- Uhm..


- Vậy là được rồi. Anh chỉ cần nghe thế thôi.

Tôi im lặng.


"Anh nghĩ anh ta sẽ đem lại hạnh phúc cho em hơn anh. Yêu anh, em sẽ khổ lắm. Em hãy sống cho riêng mình đi. Đừng sống vì anh nữa! Sẽ chỉ đem lại đau khổ cho em thôi"


-Uhm!


Sao anh nghĩ anh ấy tốt hơn anh?


. . . . Im lặng nhấn chìm màn đêm đen tối đến nghẹt thở.


- Anh điều tra về anh ấy?


- Không!


. . .


-  Anh sẽ dằn vặt bản thân mình đến suốt đời nếu như em không hạnh phúc. Anh sẽ không phá vỡ hạnh phúc của em nữa đâu. Hãy hứa với anh là em sẽ luôn hạnh phúc đi.


- Hạnh phúc của em không cần anh lo. Anh lại bỏ em đi với người con gái khác khi chúng ta chỉ còn sáu tháng nữa là kết hôn. Anh phản bội em  như thế là đủ lắm rồi.


- Anh xin lỗi.


- Điều gì nữa đây?


- Anh chỉ là 1 kẻ hèn nhát . Anh luôn làm em phải khổ. Anh có quá nhiều ràng buộc, anh không thể sống cho riêng mình.

Tôi ngước mắt nhìn anh, tôi thậm chí không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đôi mắt ấy đang ứa ra những giọt nước mắt tuyệt vọng và đau khổ, chúng trào ra như một cơn lũ, lần đầu tiên trong đời tôi thấy nước mắt của một người đàn ông.



Trong tâm trí tôi, anh chỉ là một người yêu vô bờ bến, nhưng nếu đã ra đi thì lạnh lùng như một tảng băng, thậm chí còn gây ra cho đối phương những nỗi đau không thể đoán định trước, họ không dám tin rằng một người đàn ông dịu dàng đến vô cùng mà họ biết trước đó, lại là một kẻ đối xử tồi tệ với họ tệ bạc hơn tất cả những gã tồi tệ trong đời, họ cũng không thể tin nổi đó vẫn chỉ là một con người ấy. Nếu như trước đó họ được nâng niu, chăm sóc như một thiên thần, được cung phụng như một nàng công chúa, cuộc sống giống như thiên đường trên trần gian thì chỉ cần anh bị một bóng hồng khác làm ngả nghiêng thì anh sẽ sẵn sàng đối xử với họ không bằng 1 con kiến, là một thứ gì đó vô giá trị, không cần biết cảm xúc của họ như thế nào, họ đau khổ ra sao, nước mắt dù có chảy thành sông, thậm chí là biển cả thì cũng không có ý nghĩa, không thể khiến anh bận lòng, không thể khiến anh cảm thấy tội lỗi mà dừng lại. Chỉ biết là khi anh đã chắc chắn lấy được tình cảm của một cô nàng khác anh thích thì anh sẽ tìm cách làm cho đối phương kia phải thật đau, phải thật hận, càng hận anh sẽ càng tốt, vì như vậy cô nàng ấy sẽ không bao giờ muốn thấy mặt anh ở trên đời, cô ta sẽ tự động mà rời xa cuộc đời anh. Đó cũng là cách anh tránh được rắc rối, cô ta sẽ không làm phiền anh nữa, như vậy thì anh sẽ không phải lo lắng  khi cầm tay một cô nàng mới tung tăng, cười đùa trên phố. Cũng bởi cung cách đối xử một trời một vực như vậy nên khiến người ta phải bàng hoàng.

Tôi từng nghĩ mình là kẻ hạnh phúc nhất trên thế gian này khi có một người yêu thương mình như thế, anh lúc nào cũng hết lòng vì tôi, anh cho tôi cảm giác anh yêu tôi còn hơn chính bản thân mình. Cô bé với đôi mắt mơ mộng luôn nhìn cuộc sống màu hồng, tìm được một người sẵn sàng xả thân vì mình trong cuộc đời này thì thử hỏi còn điều gì mong ước hơn? Khi đó nếu phải chết vì người đó thì cũng  cam tâm tình nguyện.


Đó là thứ cảm xúc đầu tiên anh mang đến, trong khi tôi vẫn còn lâng lâng trên mây với những yêu thương chất đầy, thì cũng là lúc chúng tôi phải xa nhau. Trước khi lên đường đi du học anh luôn tỏ ra lo lắng: "Đừng có mà xa mặt cách lòng nhé. Anh sẽ không sống nổi nếu thiếu em đâu".


Tôi cảm động với những lời dường như rất thật lòng ấy.


Nhưng tôi đâu có biết rằng, chỉ vài hôm sau thôi anh đã có được trái tim người đẹp ở một đất nước mới. Anh thay đổi thái độ, không còn ngồi hàng giờ chờ tôi đi học về để online, không còn cuống lên gọi điện mỗi khi không thấy tôi đâu cả. Mối quan tâm của anh ngày càng thưa dần, những cuộc điện thoại anh nghe chỉ như miễn cưỡng và sợ ai đó phát hiện. Anh trốn chạy không dám đối diện, anh khiến tôi lo lắng tột độ và muốn bay ngay sang đó để xem chuyện gì xảy ra khi anh nói anh đang gặp rắc rối và anh muốn được một mình. Tôi ngây thơ, ngu ngốc làm sao, anh nào có chuyện gì, chỉ là anh đang bận lấy lòng người đẹp, chỉ là anh lại đang làm những điều rất điên rồ khiến cho những cô gái  lãng mạn phải xiêu lòng, để khối kẻ  nhìn vào ghen tị vì không có diễm phúc ấy.

Tôi vẫn đi tìm câu hỏi tại sao và chảy hết nước mắt. .


Phải nói rằng anh có biệt tài làm người khác phải điêu đứng. Những thứ anh làm không thể nói là giả dối, nếu như chỉ có lời nói thôi thì người ta sẽ nghĩ chẳng qua anh chỉ là 1 kẻ dẻo mép, biết nói những lời có cánh, những cô nàng nhẹ dạ cả tin và ngốc nghếch mới yêu anh sâu sắc và điên cuồng đến vậy. Anh sẵn sàng làm mọi thứ vì người đó một cách can tâm tình nguyện.


Anh sẵn  sàng vượt hàng nghìn cây số để chỉ gặp người yêu trong 1 chốc, nếu như bị cấm đoán anh sẽ sẵn sàng trốn mẹ khi trời còn chưa sáng để bắt chuyến xe sớm nhất đi xuống thăm. Nếu ở trong bệnh viện, anh sẽ thức trắng đêm để canh cái dây truyền nước, khi không thể thức được nữa anh  sẽ ngồi gật gù trên ghế nhưng bàn tay thì vẫn nắm chặt không buông. Là khi dù làm gì đó thật vất vả, dù có xách túi hàng nặng đến mấy, dù cho mồ hôi có chảy túa ra thành từng dòng thì anh  cũng nhất định không cần đỡ, anh vẫn cười mà nói rằng anh không mệt đâu.


Là người mà có thể vì bạn mà dám tiêu hết những đồng tiền cuối cùng còn xót lại trong ví. Là lúc anh cõng trên lưng một đoạn đường dài nhưng nếu không đòi xuống thì anh vẫn gắng sức bước đi những bước chầm chậm và kể về một câu chuyện cười khiến cho họ phải cười nắc nẻ. Là thậm chí anh có thể đứng ngoài cổng nhà cô gái chờ đến vài tiếng đồng hồ để mong cô ấy xuống và làm cô ấy thôi giận. Là khi món quà của anh là những lọ sơn móng tay được gửi về từ một nơi rất xa chỉ vì biết cô ấy mê mẩn với mấy thứ màu sắc ấy, là lúc anh vào nhà ăn cơm và lao vào giúp rửa bát, còn cô thì cứ ôm anh mà hát ngập tràn vì niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng lại vô cùng ấn tượng. . .



Anh là thế, khi nào cũng tận tình, chu đáo, quan tâm tới người yêu thì không còn gì có thể tốt hơn được nữa. Ánh mắt anh nhìn thì không còn gì say đắm và dịu dàng hơn.


Đến khi anh muốn ngừng lại thì dứt một phát là đứt. Kẻ kia bị bất ngờ đau thương đến cùng cực.


Vấn đề của anh là, anh không hề có một khoảng trống để dừng lại suy nghĩ, anh yêu không ngừng nghỉ. Anh luôn ở thế an toàn và luôn có những kế hoạch thật hoàn hảo.


Tôi đang  miên man với những ý nghĩ đó về anh thì bị tiếng anh gọi kéo tôi về thực tại.


- Em  sao vậy?


- Khi nào thì anh mới dừng lại đây?   Đôi mắt tôi đã bắt đầu mọng nước


- Ý em là sao?


- Chẳng thể trách được ai. Chính anh mới là kẻ lừa dối em và cô ấy. Đến khi anh quay lại tìm em, anh nói đó là 1 cơn say nắng, ở nơi ấy anh luôn sát bên họ 24/24 vậy mà anh sẵn sàng phủi đi tất cả chỉ để  làm vừa lòng em. Vậy thì em cũng có thể từng là một cơn say nắng của anh khi anh nói với một cô  khác.


- Anh biết là em sẽ nói vậy mà.



Rồi đến khi chúng ta thậm chí còn chưa thực sự quay lại, mọi thứ mới chỉ là giai đoạn thử thách, anh mới đi làm đã siêu lòng 1 người khác và đổ hết tội lỗi lên đầu em, em không phá những thứ anh xây, em không làm gì có lỗi phải hổ thẹn với lương tâm cả. Anh đa tình thì anh cứ nhận thế đi, chứ đừng tìm lí do chút hết tội lỗi cho em và rồi dựa vào cái cớ đó để ra đi hiên ngang mà khiến em phải day dứt.


- Anh đã rất đau khổ, anh xin lỗi.


- Không phải cứ làm người khác đau lòng xong là nói câu xin lỗi là được đâu.


Tôi cảm thấy phẫn nộ đến cùng cực, vừa nói mà như muốn trào nước mắt.


- Anh không quên em một phút giây nào cả. Những bức ảnh của em anh vẫn còn giữ. Những kỉ niệm về em anh cũng chưa từng quên. Anh có nỗi khổ tâm của anh mà em không thể biết.


- Cứ cho là như thế đi. Nỗi khổ tâm của anh là anh rất hay bị say nắng chứ gì? Anh hãy đốt hết những thứ đó đi.

. . . . Hơi lạnh cứ lan vào không khí, giá rét cứ nhích lại gần tôi, một ít mưa phùn ngấm vào áo, cái lạnh dường như càng lúc càng thêm se sắt. Con đường bỗng như nhỏ lại nhưng dường như  cũng đang cố vươn dài thêm ra .


- Cô bé ấy thế nào?


- Thua xa em.


- Và. . . ?


- Chỉ có nhìn thấy em . . .


- Ha ha, vẫn cái giọng điệu cũ. Xin anh tha cho em đi. Em hết tin anh rồi, anh làm tan nát trái tim em biết bao nhiêu lần anh có biết không?


-Em à, anh. . . .


Không để anh nói tiếp lời, tôi hét lên với anh!.


- Anh đi đi, tôi hận anh, căm ghét anh. Tôi đã phải đấu tranh giữ sự sống và cái chết để giờ tôi mới được như thế này. Anh còn muốn tôi phải thế nào nữa. Tôi không muốn chết bởi vì tôi không cam tâm nhìn mẹ tôi chảy nước mắt khi  tôi ngất đi trên đường chỉ vì nghĩ quá nhiều về anh, nghĩ về những lần anh lừa dối tôi, nghĩ về lúc anh dắt tay người khác hạnh phúc trong khi tôi ngồi một góc trong bóng tối mà nức nở không ra tiếng vì sợ mẹ tôi nghe thấy. Có phải mỗi anh biết sống cho bố mẹ anh đâu.


- Hãy nghe anh nói. . . .


- Tôi không muốn nghe gì nữa. Anh đi đi. Hãy thật hạnh phúc vào, yêu người ta thật lòng đi.



Tôi bỏ đi, tôi sợ phút yếu lòng lắm, rõ ràng tôi vẫn còn yêu anh ta quá nhiều.

Cuộc sống chật hẹp này rút cuộc vẫn cần có những chuyến đi,  tôi kéo vali đi Singapore, một thế giới  nhỏ, bé nhỏ như tâm hồn đang bị dồn đau thương của tôi vậy , nhưng có lẽ nó sẽ giúp tôi tìm lại mình, tìm lại nụ cười ngày ấy, để sau này cuộc sống sẽ chỉ là những chuỗi ngày đáng sống. Nước mắt cứ tự nhiên mà có, chúng vẫn cứ ứa ra ở một góc khuất trên mỗi bước chân tôi đi, dù sao khi gặp lại anh tôi cũng đã đoán biết được chuyện gì sẽ xảy ra, tôi cũng từng muốn mình là một cái móng tay nhọn khiến anh phải day dứt vì tội đã làm bao nhiêu người phải yêu anh và rồi khiến họ  khốn khổ. Nhưng xem ra tôi không làm được, tôi dễ động lòng trắc ẩn, dễ mềm lòng khi chứng kiến ai phải van xin tôi. Nếu tôi khiến anh phải khốn khổ, chắc gì tôi đã cảm thấy dễ chịu và thanh thản. Có lúc tôi đã từng hận đấy, nhưng rồi tôi cũng không làm được cái điều đó, tôi yêu anh nhiều hơn cả hận. Đó chính là vấn đề của tôi, nó khiến tôi khổ sở, khiến nước mắt phải rơi mỗi ngày.



Lúc này tôi chỉ muốn mình ở trong một ốc đảo yên tĩnh, không ai có thể với tới nỗi đau của tôi được nữa. Bình yên đang ở xa tôi quá.

Biển Singapore dịu êm như những nụ hôn nhẹ trong gió. Tôi muốn hét to cho lạc giọng trước biển, cho tan hết những hố sâu thương tổn, để những nắm tro tàn sẽ bay đi tơi tả, những kí ức không đốt được  sẽ chìm sâu ra tít ngoài kia, sẽ mất tích và đắm ở đó mãi mãi. Nhưng rồi tôi lại không làm thế, tôi ngẩn ngơ nhìn biển trong xanh và thả hồn của mình xuống tận sâu đáy đại dương. Gió thổi mái tóc rối tơi tả, gió hất tóc vào mặt như trêu đùa, tôi ngồi trên cát loay hoay viết những kí tự lạ lùng không đoán định, những hình thù xa lạ, có lẽ đó là những vết cắt chằng chịt của VẾT THƯƠNG LÒNG. Phải rồi, tôi sẽ chờ cho sóng biển cuốn hết đi, để lại một bờ cát dài phẳng mịn.


-Em đang làm gì vậy?


Một đôi giày đen bóng xuất hiện trước những kí tự của tôi. Người con trai với vẻ ngoài chín chắn, thành đạt nhìn tôi khó hiểu.


(Còn nữa…)

Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của SweetBaby164
Chia sẻ Sách Nói :

Khóa học Wordpress

Khóa học Wordpress
comments
 
Tắt Quảng Cáo [X]