Thiết kế web chuyên nghiệp



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Audio book: Đất rừng phương nam - Chương 14

Audio book: Đất rừng phương nam - Chương 14


Đoàn Giỏi
Đất rừng phương nam
Chương 14
MŨI TÊN THÙ




Nhấn chuột phải chọn Save Link As... để download
Tội nghiệp cho hai ông già, ngày nào cũng dắt nhau ra đi từ trời còn mờ đất, có khi đến tối mịt mới về. Má nuôi tôi lo lắm: Nhưng bà biết rõ chồng mình hơn ai cả. Khi
ông đã quyết một sự gì rồi, thì lời khuyên can và những giọt nước mắt của bà không thể làm mềm được ý chí của ông Tốt hơn hết là nên im lặng.
Sau cái trận phục kích bất ngờ, chết mất tên Việt gian đưa đường lợi hại và một thằng Pháp, bọn địch phát quang cây cối dọc ngã ba sông có hơn nghìn thước, bắn
chết ba người đàn bà đi thuyền trên sông giữa ban ngày, và yết bảng tại ngã ba rằng: Ai nộp một cái đầu Việt Minh. sẽ được lĩnh một nghìn đồng. Đồng thời chúng
cũng ra sức mua chuộc: mỗi người dân bị chúng ruồng bắt về đồn đắp phòng tuyến trước khi được thả về đều được phát cho ba thước vải, một số thuốc ký ninh và hai
bao thuốc lá "gô-loa" cùng một cái giấy lách-xê-pát-xê
Lão Ba Ngù ở chơi với tía nuôi tôi hơn một tháng mới từ giã trở về Chắc Băng. Không biết có phải lão buồn vì công lặn lội của mình chẳng đem lại một kết quả gì, hay bởi con mụ vợ Tư Mắm đã theo thằng quan ba trở ra chợ Rạch Giá - thế là mất đối tượng chính - nên lão nản lòng bỏ đi chăng. Tía nuôi tôi từ hôm ấy càng đâm ra ít
nói, chẳng thiết gì công việc làm ăn, cứ bỏ nhà đi luôn.
Nhiều khi cả mấy ngày không về nhà. CÓ về nhà thì lại thắp hương cắm lên bàn thờ rồi lại ngồi uống rượu khan một mình.
Một số người ở xung quanh đồn giặc đã lục tục trở về nhà cũ. Cả ba bốn ngôi quán cà phê, hủ tiếu cũng vừa dựng lên. Tía nuôi tôi đã mấy lần mò ra quán cà phê, lần
nào cũng trở về với bộ mặt rầu rầu khiến cho thằng CÒ và tôi không dám nói chuyện to tiếng.
Một hôm, tía nuôi tôi cầm rựa đi đốn ở đâu về mấy gốc tre già. ông vứt tre xuống sân, bảo thằng CÒ đi mua rượu. Người ông thay đổi hẳn, chân tay nhanh nhẹn, vui
vẻ hoạt bát lên như ngày trước. ông chẻ tre, nắn nót chuốt từng mũi tên, ban ngày phơi nắng, ban đêm hong lửa ông châm từng mũi tên lên tay, cân xem có vừa sức
nặng và bề dài của ba mũi tên tẩm độc của ông không...
Ba hôm liền, ngày nào cũng ngậm tẩu thuốc lá, cầm nỏ mang tên, dắt con Luốc di vào rừng.
Chẳng thấy bắt được con chồn con cáo gì, mà ngày nào cũng lặn lội cho mệt! má nuôi tôi làu bàu nói như vậy
Tía nuôi tôi chỉ cười. Nụ cười hồn hậu trên gương mặt khoáng đạt mà tôi thấy ở ông lần đầu tiên nơi xóm chợ Ngã Ba Kênh, lại trở về với ông.
Chia sẻ Sách Nói :

Khóa học Wordpress

Khóa học Wordpress
comments
 
Tắt Quảng Cáo [X]