Thiết kế web chuyên nghiệp



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » , » Audio book: Nghìn trùng xa cách - P.14

Audio book: Nghìn trùng xa cách - P.14






  Đứng lặng khá lâu trước căn phòng 610 rồi Hải Triều cũng đưa tay lên gõ cửa. “Phải đối mặt thôi. Muốn gia đình vui vẻ yên ổn, muốn cha mẹ không phải ưu phiền lo lắng cho mình chỉ còn cách gặp bà ấy và nói thẳng những gì mình suy nghĩ để bà ấy đừng mong đợi gì nữa”. Hải Triều gõ cửa một tiếng rồi gõ thêm hai tiếng nữa. Cánh cửa phòng vụt mở ngay sau đó. Trước mắt nàng một phụ nữ vận một bộ đồ xanh màu biển, tay đeo găng, mặt che kín bởi khẩu trang. Không cần hỏi, Hải Triều cũng biết chị là người dọn dẹp vệ sinh của bệnh viện. Cũng không đợi Hải Triều lên tiếng, người phụ nữ nói ngay: − Bà ấy đi xuống vườn hoa đón nắng rồi. Cô xuống dưới sẽ gặp. − Cám ơn. Hải Triều quay người đi lại thang máy xuống tầng trệt rồi ra vườn hoa của bệnh viện.
Tác giả: Bích Quỳnh – Người đọc: Kún, TiTi – Kỹ thuật: Đức Thụy, Kún
ảnh minh họa
Buổi sáng, vườn hoa khá đông người. Điều trớ trêu là Hải Triều không biết mặt bà Tố Như, làm sao mà tìm đây? Tìm theo cảm tính vậy. Hải Triều lướt đi chầm chậm, mắt vẫn không ngừng quan sát. Chỗ nào Hải Triều cũng đứng lại xoay người tìm quanh quất. Chợt đập vào mắt nàng, dưới bóng cây kiểu rũ, một người đàn bà ngồi trên băng đá,hai mắt nhắm nghiền như đang tham thiền nhập định. Có thể là bà ấy chăng? Một cái gì đó vô hình bỗng hút lấy Hải Triều. Nàng chầm chậm tiến lại phía người đàn bà nhìn kỹ hơn. Gương mặt với đôi mắt nhắm nghiền trông thật an nhiên bình thản. Thân thể gầy gò mong manh yếu đuối nhưng vẫn toát lên một vẻ cực kỳ sang trọng và quý phái. Hải Triều nén cả thở, tiến thêm chút nữa và khựng lại ngay khi người phụ nữ bỗng mở bừng đôi mắt. Mối dây liên hệ thiêng liêng vô hình giữa mẹ và con đã dẫn dắt Hải Triều tới trước mặt bà Tố Như một cách tự nhiên như lá rụng về cội. Chừng như không dám tin vào hình ảnh đang hiện ra trước mắt mình, bà Tố Như nhắm nghiền mắt, rồi lại mở mắt ra một lần nữa. Là con. Chính là con. Là thật. Hoàn toàn là thật, không phải tôi đang trong một giấc mơ. Bà Tố Như kinh ngạc, xúc động cực độ đến nỗi cứ trơ người ra toàn thân như biến thành đá. Nhưng chỉ một thoáng thôi, bà bừng tỉnh lần hồi chỏi tay đứng lên khỏi ghế đá, bước tới vài bước giữ một khoảng cách nhỏ với Hải Triều, tuyệt nhiên không thốt được lời nào. Không cần hỏi, chỉ cần nhìn ánh mắt và cử chỉ cũng có thể hiểu được tất cả. Hải Triều nhìn gương mặt phúc hậu hơi xanh xao của bà Tố Như một lúc rồi cất tiếng: − Chào bà! (...)
Chia sẻ Sách Nói :

Khóa học Wordpress

Khóa học Wordpress
comments
 
Tắt Quảng Cáo [X]