Thiết kế web chuyên nghiệp



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » , » Audio book: Nghìn trùng xa cách - P.16

Audio book: Nghìn trùng xa cách - P.16






  Thật khó mà yên. Những tưởng sẽ yên ổn nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược. không yên ổn chút nào. Không thoải mái chút nào. Gương mặt của bà ấy, ánh mắt của bà ấy ... những đau khổ ẩn ức của bà ấy, tất cả như một bóng ma đeo ám nàng suốt nhiều ngày qua. Chính cái vẻ nhu hiền cam chịu của bà đã làm trăn trở làm lay động trái tim nàng. Hải Triều cảm thấy mình đã rất tàn nhẫn đối với người phụ nữ ấy. Tuy chưa hề cầm dao nhọn trên tay, nhưng chẳng khác nào nàng đã cắt vào trái tim của người ấy một vết sâu đau đớn. “Mong bà tha mỗi. Con mong bà tha lỗi ... ”. Hải Triều ngả người ra ghế, đôi mắt nhắm nghiền gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi và buồn bã. Ở bệnh viện này, hàng ngày đối diện với những đau đớn bệnh tật và đủ mọi hoàn cảnh thương tâm của bệnh nhân, trái tim y đức của nàng chẳng khi nào thôi trăn trở thôi đau xót, và lắm khi cũng tan nát khi phải xuôi tay nhìn bệnh nhân bước vào cõi vĩnh hằng mà năng lực của bác sĩ thì chẳng thể cứu giúp gì được nữa. Nỗi đau ở nơi này gần như là chuyện miên viễn chẳng lúc nào dừng lại. Còn nỗi đau riêng tư của nàng thì sao? Có dừng lại được không? Nàng có thật sẽ quên đi tất cả, sẽ sống vui vẻ với hiện tại mà lòng không hề vướng bận hay không? “Ôi, Hải Triều ơi! Ta phải làm sao mới dàn xếp được những mâu thuẫn dày đặc rối tung trong con người mình?”.
Tác giả: Bích Quỳnh – Người đọc: Kún, Mr Kool – Kỹ thuật: Đức Thụy, Kún  
ảnh minh họa
Cộc ... cộc ... cộc.. Mấy tiếng gõ cửa gấp gáp quen thuộc kéo ngược Hải Triều ra khỏi dòng suy tưởng. Hải Triều ngồi lại ngay ngắn trên ghế rồi nói: − Vào đi! Cửa mở, cô y tá bước vào mang theo dáng điệu vội vã nói với Hải Triều. − Bác sĩ Triều! Bệnh nhân ở phòng số 9 không ổn rồi. − Tôi đến ngay. Hải Triều bật người lên khỏi ghế đi ngay, cô y tá lập tức bám theo nàng đi thẳng đến phòng số 9. Đó là một bệnh nhân nữ sáu mươi tuổi, bị ung thư giai đoạn cuối đã di căn ra toàn bộ cơ thể, khiến cho các bác sĩ tài giỏi phải bó tay. − Bác sĩ, xin cứu giùm mẹ tôi. Hải Triều không dám nhìn vào đôi mắt đầy nước mắt của người con trai của bà cụ đang hoảng loạn. − Tôi sẽ cố gắng hết sức. Hải Triều khẽ khàng nói rồi lách qua khỏi người con tra, tiến đến giường bệnh nhân. Sau một hồi kiểm tra,không còn tìm thấy bất cứ một dấu vết nào của sự sống trên thân thể đã giá lạnh của bà cụ, Hải Triều đứng bất động nhìn gương mặt bình thản, lặng lẽ của bà cụ mà bỗng đau nhói con tim, “Không ai có thể cứu được bà. Con có tài giỏi đến đâu cũng không thể cứu được bà, vì bệnh bà quá nặng. Hãy tha lỗi cho năng lực giới hạn của chúng con. Ít ra thì giờ đây bà đã thôi không còn đau đớn nữa. Xin bà hãy yên nghỉ!”. − Bác sĩ! Mẹ của tôi sao rồi bác sĩ? (...)
Chia sẻ Sách Nói :

Khóa học Wordpress

Khóa học Wordpress
comments
 
Tắt Quảng Cáo [X]