Thiết kế web chuyên nghiệp



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Audio book: Nữ hoàng tin đồn - P.5

Audio book: Nữ hoàng tin đồn - P.5



  Anh đi làm về cũng đã năm giờ rưỡi, chuẩn bị tinh thần một lúc rồi rút điện thoại ra, tìm số điện thoại nhà Phong Bình. Trong khoảng thời gian chờ đối phương nhấc máy, lần đầu tiên anh nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, chợt thấy má nóng bừng. Thật xấu hổ, lần đầu yêu cũng không căng thẳng đến mức này.Đáng tiếc là không ai nghe máy. Anh không can tâm, liên tiếp gọi ba lần nhưng vẫn không thấy ai nghe máy. Lần này anh cảm thấy buồn bực, xuống quầy ba uống cốc rượu, ngồi trên chiếc sofa rộng thênh thang, rút điện thoại gọi cho Hạ Dao. Hạ Dao đang quay phim, nhưng thấy giọng anh rất lạ nên lập tức tỏ ý sẽ bàn bạc với đạo diễn, sau đó ra ngoài uống rượu với anh.
Tác giả : Thẩm Thương My – Người đọc: Nhím xù, Thảo Kòi– Kỹ thuật: Đức Thụy, Nhím Xù

Ảnh minh họa
Đường Ca Nam chỉ muốn khẳng định lại cảm giác ưu việt vốn có từ trước đến nay của mình, hoàn toàn không cần có người uống rượu cùng, vì vậy anh lạnh lùng từ chối Hạ Dao. Sau đó anh gọi cho Ngô Niệm Chân và Dư Man Văn, giọng nói của họ tràn đầy vẻ ngạc nhiên và vui mừng, thái độ dịu dàng, tuy Dư Man Văn có trách cứ vài câu, làm nũng vài câu nhưng đó là biểu hiện của tình yêu. Hãy nhìn mà xem, mọi lúc mọi nơi luôn có vô số cô gái chờ đợi tiếng gọi của anh, chỉ có cô gái đáng ghét tên Phong Bình là không thể gọi điện thoại được. Không có ở nhà, lẽ nào không chuyển điện thoại nhà thành điện thoại di động được à? Chắc không đến nỗi không có điện thoại di động chứ? Thật là ngu ngốc hết chỗ nói. Đường Ca Nam ức chế, ngâm mình trong bồn tắm một lúc rồi leo lên giường đi ngủ. Sáng hôm sau tỉnh dậy nhìn đồng hồ, sáu giờ mười lăm phút. Anh nằm trên giường nghĩ ngợi lung tung một lúc, cầm điện thoại ấn dãy số đã trở nên quen thuộc. Lần này mới đổ hai chuông đã có người nhấc máy, một giọng nói trong trẻo thanh thoát cất lên: “Alô”. Đường Ca Nam vốn không mong chờ có người nhấc máy, càng không mong chờ nhấc máy nhanh như vậy, nghe thấy tiếng nói anh vội ngồi phắt dậy: “Cô Phong à?” Cô khẽ cười: “Anh Đường, anh không gọi nhầm đâu”. Đường Ca Nam cảm thấy khó xử: “Không ngờ cô dậy sớm vậy?” Tiếng cười của cô vang hơn: “Nếu tôi không dậy sớm như vậy thì anh Đường nói chuyện với ai?” Đường Ca Nam ho vài tiếng, cảm giác mới ngủ dậy não hoạt động chậm, đành phải nói toạc móng heo: “Tối hôm qua tôi gọi điện cho cô, cô không có nhà… “Xin lỗi, tối qua tôi về muộn”. “Hôm nay cô có kế hoạch gì không? Tôi muốn mời cô ăn cơm”. “Hi hi, e rằng phải sau tám giờ tối mai tôi mới có thời gian…” Đường Ca Nam vội nói: “Vậy thì tám giờ tối mai. Tôi đến đón cô”. Phong Bình im lặng.Đường Ca Nam thấy tim đập thình thịch. “Anh Đường”, sau một hồi im lặng, Phong Bình nói tiếp, giọng nói có vẻ hơi lưỡng lự: “Anh Đường, xin lỗi tôi nói thẳng, thời gian của tôi rất quý báu”. Một tay Đường Ca Nam nắm chặt điện thoại, tay kia gõ nhẹ vào đầu hai cái, lẽ nào chưa tỉnh ngủ hay sao? (...)

Download here
Chia sẻ Sách Nói :

Khóa học Wordpress

Khóa học Wordpress
comments
 
Tắt Quảng Cáo [X]