Thiết kế web chuyên nghiệp



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Blog Radio 252: Vợ - Người tình - Hồng nhan tri kỷ

Blog Radio 252: Vợ - Người tình - Hồng nhan tri kỷ

Lời tác giả: Gửi ban biên tập của chương trình. Tôi rất mong truyện ngắn của mình có thể được đăng tải trên Blog Radio. đó là những gì tôi muốn gửi gắm cho những người thứ ba, và những người có cuộc sống hôn nhân đau khổ sau những quyết định sai lầm. Không phải cái sai nào cũng không thể sữa chữa, không phải bó buộc trong cái hạn hẹp, qui cũ là điều tốt. Hai từ hạnh phúc bản chất là rất rộng và khó nắm bắt. và không phải ai cũng nhận thức được nó một cách trọn vẹn. Tôi không ủng hộ người thứ ba, nhưng tôi muốn đưa ra một con đường, một suy nghĩ khác, một cái nhìn khác cho tất cả.


Blog Radio - Nhất Phong đang làm việc thì nghe thấy tiếng bàn luận của mấy đồng nghiệp ở bàn kế bên. Họ đang ganh tỵ với một anh chàng nào đó trong một câu chuyện được cô gái hết lòng yêu thương và hi sinh mặc dù anh ta đã có gia đình. Bình thường anh có khi nào quan tâm đến mấy chuyện này đâu, tuy nhiên chủ đề này có phần khiến anh nhạy cảm….


Nhưng trong lúc mấy anh thì ao ước và mơ tưởng cũng có được một người tình, một hồng nhan tri kỉ như nhân vật nam ấy thì mấy cô gái lại cho rằng nhân vật nữ quá ngu muội, tương lai rạng rỡ thế mà không đi, lại đi con đường chẳng ra làm sao? Muốn làm người tình, hồng nhan tri kỷ phải chăng là cả đời ôm lấy tình yêu ấy, lo cho người đàn ông ấy. Đẹp đấy nhưng… không thiết thực. Có lẽ chỉ là trong truyện thôi, chứ chẳng có thực bao giờ…

Chẳng hiểu sao, hôm nay Phong lại để những lời lẽ này lọt vào lỗ tai mình. Chỉ biết rằng nó đã thật sự lọt vào, và hơn nữa còn nằm trong trái tim của anh, làm đầu óc anh phải suy nghĩ và phân tích. Chẳng phải anh cũng lâm vào tình cảnh như anh chàng trong truyện sao, anh cũng là người vương mang tình cảm với người con gái bên ngoài. Anh cũng là người có gia đình, nhưng không thể chia sẻ được với người trong gia đình. Chỉ có Hạnh Trang mới là người có thể mang đến ấm áp và bình yên cho anh. Ở cạnh cô, anh thấy mình thật sự yêu và được yêu, cảm giác là một gia đình hạnh phúc. Nhưng Hạnh Trang thì sao? Cô ấy nghĩ gì khi chấp nhận mối quan hệ như thế với mình, tại sao 4 năm nay cô chưa hề than trách bất cứ điều gì, mặc dù có thỉnh thoảng cô hỏi anh rằng có hạnh phúc với gia đình hiện tại không? Và đương nhiên anh đã trả lời là không, và anh tự thấy mình không hổ thẹn với câu nói ấy. Hiện thực anh sống trong một hạnh phúc ảo, với một gia đình, người vợ, người con trên danh nghĩa. Mà vì sao có cái danh nghĩa ấy thì là một câu chuyện dài mà có nói chắc cũng không ai tin. Vậy thì liệu Hạnh Trang sẽ nghĩ gì, hay cô cho rằng anh đang ngụy biện… thế nên anh không nói về quá khứ. Anh chỉ nói rằng anh không hạnh phúc, và nếu cô ấy không tin anh, cô ấy có quyền quyết định mọi chuyện. Cô ấy có thể từ bỏ anh….


Nói thì nói vậy nhưng anh không thể tưởng tượng được cuộc sống của mình sẽ thế nào khi không có Trang. Chắc sẽ cô đơn và buồn tẻ lắm, chắc anh sẽ lầm lũi đi làm rồi về nhà, nói chuyện với con, tranh cãi với vợ vài câu rồi ngủ. Nghĩ đến đấy, tự dưng thấy trong lòng buồn đến lạ. Bây giờ có Trang, tối về có thể gọi điện trò chuyện, bất cứ chuyện gì trên đời anh đều có thể nói với cô. Đôi khi hai người còn đem chuyện ngày xưa, cái thời đi học và cả thời thơ ấu ra nói. Những tháng ngày tươi đẹp, hay gian khổ đều đem ra thảo luận sôi nổi. Anh nói về những loài cây trong khu vườn ở nhà cũ của anh, nói về thói quen đu từ cây này sang cây khác bắt chước miêu hiệp Triển Chiêu,... còn cô thì kể cho anh nghe những ngày sống cùng ông nội, cả hai ông cháu đi nhặt củi, lá khô về nấu cơm. Gương mặt cô rạng ngời niềm tự hào, khi nói là mới 6 tuổi đã biết thổi cơm và phụ ông.


Rất rất nhiều chuyện nữa đã qua, cả hai cùng chia sẻ cho nhau. Cũng có khi anh và cô giận nhau, nhưng rồi cô cũng biết nhận sai, hoặc là cô biết tôn trọng cho lòng tự tôn của đấng nam nhân như anh. Cô biết xoa dịu và cũng hiền hậu để dung hòa. Cô mang đến cho anh không ít nỗi buồn, bởi vì cô là người tự do, nhiều người theo đuổi. Nhưng bên cạnh đó, cô cũng mang đến cho anh niềm tự hào, vì cô cho anh biết rằng trong lòng cô chỉ có duy nhất một tình yêu với anh.


Nhưng hôm nay vô tình nghe được đoạn đối thoại của những đồng nghiệp, bỗng dưng anh nhìn nhận lại sự việc, và thấy tò mò không biết suy nghĩ và tình cảm của người con gái mình yêu như thế nào?


Anh bước đến chỗ mọi người vờ hỏi :
-Mọi người bàn tán gì mà sôi nổi thế?
-Chúng tôi đang bình luận về một mẫu truyện ngắn được đăng tải trên một trang web.
-Nội dung thế nào nhỉ?
Mấy anh con trai thì nói:
-Mối tình của một người đàn ông có vợ và một cô gái. Ngưỡng mộ nhất là cô ấy tôn thờ người mình yêu, không vụ lợi, không hạch sách, chỉ hi vọng mang đến niềm vui và hạnh phúc cho người mình yêu. Cô ấy nguyện một đời làm người tình, người hồng nhan tri kỷ với anh chàng kia.


Những cô gái thì chen vào:
-Nhưng em nghĩ đấy chỉ là truyện thôi, ở ngoài không cô gái nào ngu dại đến thế. Vừa tồn thời gian, đánh mất tuổi thanh xuân, lại vừa lý tưởng đến thế. Ai chẳng muốn nhốt người đàn ông của mình bằng xiềng xích của hôn nhân kia chứ?
Mấy anh kia lại cãi lại:
-Nhưng tác giả rõ ràng đã nói là cô kia cũng từng có cuộc hôn nhân không hạnh phúc còn gì. Anh ấy là tình đầu, lại là tình cũ khi gặp lại. Có hi sinh âu cũng là điều tự nhiên.
-Haiz… đã từng có gia đình thì sao? Không có được nữa à, trong khi nhân vật nữ cũng dễ thương, xinh xắn, có tính cách thế kia?
Thế Phong hỏi lại:
-Câu chuyện đó kết thúc thế nào nhỉ?
-Truyện dài kỳ anh ơi, vẫn chưa có hồi kết. Hiện tại là tình huống vợ của anh bạn kia đến gặp cô gái ấy. Cả hai người đã nói chuyện cùng nhau. Từ ngữ thật sự rất hay và thu hút. Ai cũng có lý luận khiến chúng ta phải suy nghĩ.
Đến đấy, Thế Phong không thể nào kiềm chế sự tò mò của mình. Anh đề nghị mọi người gửi link cho mình để sau khi về nhà có thể giải trí và thử xem câu chuyện có hấp dẫn như các bạn đã nói không.


Tối hôm đó Thế Phong online và tìm đọc câu chuyện.


… Phần số 10, người vợ đến căn nhà nhỏ của cô gái ấy. Cô gái tiếp đón với sự bình thản và ung dung, cô pha cho người vợ một ly cam vắt, rồi cùng ngồi trò chuyện:


Người vợ có phần tỏ ra sốt ruột, nói với giọng hơi mất bình tĩnh:


-Cô không cần khách sáo, chắc cô biết tôi đến đây vì chuyện gì?
-Chị cứ uống nước đi, dù biết rằng chị nhỏ hơn tôi 2 tuổi, nhưng theo phép lịch sự tôi vẫn kêu bằng chị. Thật sự thì tôi không biết chị đến đây vì việc gì?
-Cô cũng thật trơ trẽn nhỉ? Gian díu với chồng người khác mà dám nói là không có gì, cô cũng hay thật.
-Xin chị tự trọng cho, tôi không trơ trẽn, nhưng tôi thiết nghĩ nếu tôi là gian díu và xấu xa như những cô gái khác thì tại sao 4 năm nay chị không biết?
Người vợ tỏ vẻ hơi ngập ngừng, và cố cay đắng:
-Vậy sao cô không nghĩ là chồng tôi giỏi lừa dối vợ con?
-Vậy là chị không hiểu con người của anh ấy, tôi biết anh ấy 10 năm nay, và tôi tin rằng anh không phải là người sống 2 mặt. Có chăng là chị không tinh tế hoặc không hiểu ý chồng.
-Cô cũng sắc bén nhỉ? Có lẽ vì thế mà có khả năng giữ chân đàn ông.
-Xin lỗi nếu chị còn nói chuyện kiểu đó, thì mời chị ra khỏi nhà tôi.
-Cô….
-Tôi chỉ muốn nói với chị một điều là làm vợ không đơn giản và không dễ dàng. Ngoài ra làm vợ với một người chồng không thương yêu mình bằng tình yêu thật sự càng khó khăn hơn. Nếu chị nghĩ cuộc sống hôn nhân chỉ đơn giản là lấy nhau, ở cùng gia đình, sinh con, làm việc, ….thì chị nhầm rồi. chị có khi nào tự hỏi mình có hạnh phúc không? Chồng mình có hạnh phúc không? Hai người đã thật sự hiểu nhau và cần có nhau trong cuộc sống này chưa?
-Nếu không có chút liên kết nào, cô nghĩ chúng tôi thật sự có thể duy trì đến bây giờ sao?
-Đó là cuộc sống vì trách nhiệm. Và những mệt mỏi trong cuộc sống của anh ấy đã được tôi chia sẻ. Chị đừng vội hờn ghen hay nghi ngờ, tôi chỉ muốn là một hồng nhan tri kỷ của anh mà thôi, tôi không có ý định chiếm đoạt hay sở hữu. Đối với tôi, cuộc sống hôn nhân cũng đã từng mệt mỏi lắm rồi.
-Thì ra chị là loại người thích tự do bay nhảy, vui thì đến, buồn thì đi, không thích sự ràng buộc. Chẳng hay ông xã tôi có biết điều này không nhỉ?
-Tùy chị muốn nghĩ sao cũng được. Tuy nhiên nếu chị không làm tròn bổn phận của mình, nếu chị làm cho anh ấy mệt mỏi thêm. Thì tôi sẽ khiến chị phải hối hận đấy. Hôn nhân không phải là nấm mồ chôn tình yêu. Tôi có đủ tự tin để làm người vợ tốt. Nhưng tôi tin rằng chị không muốn thử đâu.
-Tôi không dài dòng với cô, tôi đến đây chỉ để nói cho cô biết rằng cô nên chấm dứt mối quan hệ này, nếu không tôi không hứa là sẽ để cho cô yên bình mà tận hưởng cuộc sống tình tứ này đâu.
-Nếu tôi sợ vũ lực hay tai tiếng thì đã không duy trì mối quan hệ này hơn 4 năm. Tôi hi vọng chị có thể khôn khéo hơn, dùng tình cảm và sự quan tâm của mình để giữ lấy hạnh phúc.
-Ý cô là tôi không đủ khôn khéo và không quan tâm đến gia đình mình?
-Cái này chị nên tự hỏi lại bản thân mình. Ngày chị mới lấy anh ấy chị đã như thế nào? Chị có thương yêu và kính trọng ba mẹ anh ấy như ba mẹ của mình không? Chị tự thấy mình đã hết lòng vì gia đình, hi sinh và lo lắng cho gia đình của mình chưa?
Câu nói này khiến cô vợ khựng lại mấy giây, dường như cô nhân tình này biết rất rõ chuyện gia đình của cô. Biết được cô đã từng vì chán nản cuộc sống với mẹ chồng mà về nhà một thời gian. Sao thế nhỉ? Mình đã sai sao?
-Tôi nghĩ chị nên về đi, cũng đến giờ lo cơm chiều rồi. Anh ấy cũng sắp về rồi đấy.


Cô vợ ra về, với rất nhiều những suy nghĩ. Và câu chuyện kết thúc ở phần ấy. Thế Phong bỗng dưng thấy tim mình gần như thắt nghẹn. Sao có nhiều chuyện trùng hợp vậy nhỉ? Có cái gì đó gần như đúc ra từ cuộc sống của anh. Anh lần hồi tìm tên tác giả, tuy nhiên tác giả xin được ẩn danh cho đến khi phần cuối được viết tiếp.


Thế Phong ra ngoài hiên nằm chõng, không hiểu vì sao những lời đối thoại đó cứ mãi nằm trong đầu anh, cứ như anh đã học thuộc lòng từ lâu lắm. Rồi anh nghĩ đến Hạnh Trang, đến vợ mình. Đúng là cuộc sống vô cùng tẻ nhạt nếu như không có Trang động viên và sưởi ấm trái tim của anh. Anh đã yêu và được yêu một cách tự nhiên như thời còn trai trẻ. Vợ anh đã từng biết đến mối quan hệ này, vì anh cũng không che giấu. Anh cũng từng tuyên bố ly hôn, nhưng rồi lại thôi, vì thấy thương cho đứa con còn nhỏ. Nhưng cũng lâu rồi vợ anh không nói gì đến chuyện của Trang. Hai người cứ như hai cái bóng trong gia đình, sáng đi làm, tối về, hỏi thăm nhau vài câu rồi thôi…. Một sự buồn tẻ ….


Cái mà Thế Phong đang còn vướng mắc cũng chính là kết thúc của câu chuyện, tác giả sẽ để cái kết thế nào nhỉ?
Ngày hôm sau là cuối tuần, Phong làm xong việc thì ghé qua nhà của Hạnh Trang. Căn nhà thuê nhưng gọn gàng sạch sẽ và được Trang bày trí gọn gàng. Không khí thật sự ấm cúng như một gia đình nhỏ, Thế Phong rất thích mỗi lần đến đây, được ăn bữa cơm gia đình, cùng trò chuyện và ngồi cạnh Trang. Cô ấy chính là mối tình đầu của anh, vậy mà duyên số cứ lận đận, hết lần này đến lần khác đều chia cách 2 người. Đôi khi anh cũng nghĩ, anh giữ cô thế này phải chăng là quá ích kỷ. Nhưng cũng chính Trang đã cho anh cảm giác rằng anh là hạnh phúc của cô ấy và cô ấy mãn nguyện với hiện tại.


Chiều nay dùng cơm xong, Thế Phong đem câu chuyện kia ra trao đổi với Trang. Nghe Phong nói xong, Trang thoáng một chút bần thần rồi hỏi:


-Lúc này anh cũng quan tâm chuyện trên mấy trang mạng sao?
-Cũng không phải, thật sự là nội dung đó làm anh thấy tò mò, có nhiều chi tiết giống chuyện của chúng ta. Chỉ có điều cuộc đụng độ giữa người vợ và người yêu thì…..
-Thì anh cứ xem đó như là một câu chuyện, đợi đến hồi kết sẽ biết mà.
-Nhưng đọc câu chuyện đó rồi anh suy nghĩ đến em. Không biết em có sống vì lý tưởng như cô gái ấy không? Có khi nào em thấy hối hận vì đã bên cạnh anh 4 năm qua?
-Giờ này anh còn hỏi em câu này sao? Em chỉ hi vọng là anh sẽ hạnh phúc. Em mong rằng người đó có thể mang đến điều tốt đẹp nhất cho anh. Nếu không thì hãy cho em được chia sẻ một phần, để em chuộc lại lỗi lầm ngày xưa đã phụ bạc anh.
-Anh sai rồi, anh xin lỗi em. Nhưng mà ….không biết tác giả sẽ kết thúc câu chuyện như thế nào em nhỉ? Và chuyện của mình sẽ thế nào?
Hạnh Trang từ tốn tách một múi cam, gỡ bỏ phần gân, sau đó đưa cho Thế Phong, rồi nhẹ nhàng nói:
-Nếu như em là tác giả thì có thể em sẽ để câu chuyện có một kết thúc mở. Để cho cả 3 người cùng suy nghĩ về quá khứ, hiện tại, và tương lai. Cái gì cần và cái gì đủ để xây dựng hai từ “hạnh phúc”. Họ phải chấp nhận đánh đổi và hi sinh. Người vợ nếu không thể mang đến hạnh phúc cho gia đình của mình, không tự tin làm tốt nghĩa vụ người vợ, người con dâu, không thể chia sẻ và thấu hiểu chồng, cô ấy cũng sẽ muốn kết thúc, để mở ra chặng đường mới cho mình. Ngược lại, cô ấy phải cố sức dùng tình cảm để yêu thương và gìn giữ gia đình mình. Cô gái kia thì cũng vậy, nếu không thể suốt đời làm một hồng nhan tri kỷ thì từ bỏ. về phía người chồng chính là người quyết định quan trọng nhất, anh ấy cần người tình, hồng nhan tri kỷ hay một người vợ. Anh ta phải chọn lựa thôi…. Đương nhiên phía sau sự chọn lựa sẽ là được và mất và mỗi người phải biết chấp nhận.
-Xem ra em cũng có thể viết tiểu thuyết rồi ?
Hạnh Trang nở một nụ cười rất ấm rồi hỏi anh:
-Vậy với anh em là người tình hay hồng nhan tri kỷ nhỉ?
Thế Phong thấy tim mình thắt lại, đến mơ anh cũng mơ có một mái ấm thật sự với Trang, anh thành thật:
-Với anh em vừa là người tình, vừa là hồng nhan tri kỷ, và cũng chính là người vợ thương yêu. Anh xin lỗi em….
-Đừng nói vậy anh, số phận có những sắp đặt nghiệt ngã và chúng ta phải tuân theo. Chúng ta yêu nhau từ rất lâu, nhưng lại cách trở rất nhiều lần. Em đã từng dang dở, em hiểu được nỗi đau và cái khổ của người phải đứng trong hoàn cảnh dở dang. Không ai muốn mình ảnh hưởng đến người khác, không ai muốn mình làm người khác đau khổ. Em chỉ là muốn giữ lại tất cả thôi, tình yêu của chúng ta, và cả gia đình của anh. Em tình nguyện là người tình, làm hồng nhan tri kỷ, sống bên cạnh cuộc sống của anh. Nhưng nếu như điều đó làm phiền gia đình anh thì em sẽ ra đi…….em ra đi để mỗi người trong chúng ta suy nghĩ lại tất cả, và có quyết định cuối cùng một cách tốt nhất. Được và mất, cần và đủ cho hai từ hạnh phúc, dù thế nào đi nữa cũng phải có một cái kết anh à. Nhưng dù có bao nhiêu năm đi nữa, dù anh cần bao nhiêu thời gian để quyết định, em vẫn là vợ, là hồng nhan tri kỷ, là người tình của anh.


Ba ngày sau, những người đồng nghiệp của anh lại túm tụm cùng nhau và bàn luận về cái kết của câu chuyện. Ai ai cũng thấy rằng cái kết thúc mở này thật sự khiến người khác khó nghĩ. Có người thì tôn thờ tình yêu muốn anh chàng chọn cô người yêu, có người thì theo đạo lý anh ta phải quay về với vợ, một số thì còn thêm thắt thêm là có thể cô vợ sẽ thay đổi, hoặc cô người tình chán rồi cũng sẽ bỏ anh ta. Đa phần là người ta nghĩ anh ta sẽ về với vợ, vì cô người tình cũng là người tốt.
Còn anh thì thấy trái tim mình dường như thắt nghẹn, đau mà không thể kêu la, rên xiết. Lúc vừa đọc xong đoạn kết ấy, anh nhìn thấy tên của tác giả, và cũng nhận được tin nhắn từ cô.


“Chắc anh đã biết em là tác giả của câu chuyện ấy. Và cuộc gặp gỡ giữa em và vợ anh là có thật. Em cũng rất thật lòng nói lên cảm giác của mình. Chỉ có điều cái kết em chọn là một kết thúc mở, còn thực tế của chúng ta là một kết thúc đóng. Em sẽ ra đi, vì dù em có mạnh miệng hay tự tin đến mấy, em cũng không thể lừa dối bản thân mình rằng em bị lung lay bởi lời nói của vợ anh. Nếu giữa hai người là mâu thuẫn đến tột cùng, thì làm sao có thể duy trì cho đến tận hôm nay. Huống chi giữa hai người còn có bé Quỳnh Như. Em thương con gái anh, và cũng thương mẹ anh. Em cũng rất vui vì anh không chỉ xem em là người tình, người hồng nhan tri kỷ, mà anh còn đối với em, lo cho em như là một người vợ. Em sẽ là người vợ tốt, em sẽ sống và giữ lấy tình yêu của anh, còn anh hãy là người chồng tốt anh nhé! Em yêu anh”
Thế Phong lặng người đi. Chưa sang đông mà sao trái tim anh thấy lạnh đến thế này. Gọi điện cho Hạnh Trang chỉ nghe thấy tín hiệu “số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Tắt máy, anh cảm giác mình vừa đánh mất điều gì đó thật lớn lao, thế nào là được và mất nhỉ…? Có phải mình vừa cảm nhận thật trọn vẹn.


Hôm đó về đến nhà, Phong lại nhận được 1 bức thư khác từ Quỳnh Thi (vợ anh)
“Thú thật với anh là em đã từng gặp cô gái ấy. Em đã định dùng lời lẽ và danh nghĩa đối với anh để ép buộc, và đe  dọa cô ta, em muốn cô ta rời xa anh. Nhưng cuối cùng chính cô ta cho em thấy được rằng em chưa phải là người vợ có thể sẻ chia và mang hạnh phúc đến cho anh. Vì sao nhỉ? Có lẽ vì chúng ta chưa thật sự yêu thương nhau. Bản thân em có lẽ cũng chưa yêu anh nhiều đủ để cùng anh vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống hôn nhân. Bản chất của cuộc sống lứa đôi là cơm, áo, gạo, tiền,…là muôn vàn thứ vặt vãnh, vậy mà em chỉ sống cho bản thân. Luôn muốn anh làm người chồng tốt và yêu chiều vợ, em đã nghĩ hai người lấy nhau là số phận thuộc về nhau không bao giờ thay đổi. Tuy nhiên, tình cảm là thứ cần và điều kiện đủ để xây dựng hạnh phúc. Chúng ta có lẽ cần thời gian để khẳng định điều này đúng không anh? Tạm biệt anh”
Vậy là Quỳnh Thi cũng đi, nhưng có lẽ như vậy sẽ tốt hơn. Anh sẽ có thời gian để suy gẫm lại những gì đã qua và những gì sắp đến. Nó sẽ giúp cho lòng anh tĩnh lặng hơn, để bắt đầu nghĩ đến cái gọi là lựa chọn, được và mất….


Ba năm sau nữa, cũng vào một ngày đầu đông……anh lang thang lên mạng, và rồi dừng lại ở trang xưa. Thời gian qua anh luôn theo dõi trang viết ấy, nhưng dường như tác giả ngày xưa đã ngừng viết, và không còn câu chuyện nào để tiếp tục. Cô ấy đã đi đến những đâu, cuộc sống giờ thế nào nhỉ?


Cầm chiếc thiệp hồng của Quỳnh Thi lên, anh mỉm cười nhẹ nhõm, ít nhất cũng đã có một người được giải thoát, anh tin rằng Thi sẽ hạnh phúc với những gì cô bắt đầu lại. Yêu và được yêu chân thành sẽ giúp cô có được một cuộc sống hôn nhân viên mãn. Anh vẫn thầm cầu chúc cho cô. Cô và anh vẫn giữ mối quan hệ tốt và chăm sóc cho Quỳnh Như chu đáo. Anh tin con gái mình lớn khôn, sẽ hiểu và cảm thông cho ba mẹ.


Bất chợt có một bài viết “Vợ, người tình, hay hồng nhan tri kỷ” vừa mới đăng. Anh thấy trống ngực mình loạn nhịp, phải chăng là….?
Bài viết mở đầu bằng một câu: “Em còn nhớ anh từng nói rằng anh không chỉ xem em là người tình, hay hồng nhan tri kỷ mà em chính là người vợ mà anh yêu thương, là gia đình mà anh khao khát muốn đắp xây…. Chúng ta còn cócơ hội không anh nhỉ…”


Anh vui mừng vụt chạy ra ngoài, anh biết anh sẽ tìm được cô ấy ở đâu... gió mùa đông ngoài kia không thể ngăn bước chân anh, không thể làm lạnh dòng máu nóng đang tuôn chảy trong anh. Có những điều được và mất sẽ chỉ vụt đi sau một vài giây, và rồi trở về sau một khoảng thời gian dài. và bây giờ anh đã học được cách nắm bắt nó, nhất định phải bắt thật nhanh và nắm thật chặt……

  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của thính giả Son Nguyen
Nguồn: Nhacvietplus.com.vn (www.khosachnoi.net)
Chia sẻ Sách Nói :

Khóa học Wordpress

Khóa học Wordpress
comments
 
Tắt Quảng Cáo [X]