Thiết kế web chuyên nghiệp



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Blog Radio 310 – Trả lại niềm tin cho em

Blog Radio 310 – Trả lại niềm tin cho em

Có lẽ trong cuộc đời mỗi người, không ít lần chúng ta trao trọn niềm tin cho người khác, để rồi người ấy mang niềm tin ra đi, không bao giờ trả lại. Niềm tin chính là thứ quý giá chúng ta trao cho nhau trong những thỏa thuận không cam kết, nhưng liệu niềm tin ấy có được trao gửi đúng chỗ? Trong số Blog Radio này, xin mời các bạn lắng nghe những truyện ngắn với chủ đề “Niềm tin”. •    Truyện ngắn: Niềm tin -    Được rồi, để đấy rồi chị trình sếp. Còn bao nhiêu đề tài đây này, có phải mỗi mình em đâu. -    Dạ, em đã để đấy 3 tháng nay rồi. -    Thế thì có gì, bao nhiêu vị giáo sư đầu ngành còn đang xếp hàng kia kìa. Em mới ra trường, chưa có chức danh gì thì phải từ từ chứ. Thảo run run tắt điện thoại, cô lững thững bước đi. Cô thấy mặt mình nóng bừng lên, mắt cay xè. Trời đang bước vào những ngày lạnh nhất của mùa đông, phía trước mặt cô sương phủ trắng xóa một màu. Một chiếc xe máy lướt qua, bà lái xe cố quát cô một câu trước khi đi mất: “Đi gọn vào, ở quê đâu mà cứ tướn ra giữa đường thế”. Thảo nhớ đến vùng quê nghèo xơ xác của mình, những đứa trẻ chỉ có một cái áo hoặc một cái quần mặc cho cả mùa đông. Đề án này của cô được triển khai thì may ra chúng nó có một nhà trẻ và đủ quần áo mặc hàng ngày. Nhưng không ai để ý đến nó, vì những đề án khả thi hơn hay vì cô chưa có chức danh, thành tựu gì đáng chú ý. Đang mông lung nghĩ ngợi thì điện thoại của cô rung lên. Số máy của Đạt hiện lên trong dòng báo tin nhắn. Thảo mở máy, cô giật mình nhìn vào dòng chữ: “Em đang ở đâu, anh nhớ em”.  Đã 5 tháng nay Đạt không liên lạc gì với cô, không trả lời tin nhắn và điện thoại của cô. Anh đã bỏ cô để yêu một cô gái khác chỉ đơn giản bởi lý do “Mình đã yêu nhau xong rồi”. Ngay sau câu nói đó anh công khai một loạt ảnh chụp với cô bạn gái khác ở khắp nơi, những bức ảnh tình cảm như hai người đó đã yêu nhau từ lâu lắm rồi. Vậy mà hôm nay, anh nhắn tin nói rằng anh nhớ cô. Cô đứng sững nhìn vào số điện thoại đang sáng lên trên màn hình máy mình, anh đang gọi cho cô. Cô muốn tắt đi nhưng cũng muốn nghe anh nói, cô muốn mắng vào mặt anh, hét vào mặt anh vì những gì anh khiến cô phải chịu đựng. Thảo mở máy. Cô vẫn còn yêu anh, cô biết rất rõ điều đó, những gì anh nói với cô hôm nay có đáng tin hay không. Nếu không phải anh yêu cô thì cô đâu có gì để anh lợi dụng. Cô không xinh đẹp bằng cô gái kia, cô không giàu có gì, cô chẳng có gì để người như anh muốn lợi dụng cả. Đấy chỉ có thể là tình yêu, như những gì anh nói với cô. Cô cũng đang rất muốn tin vào điều đó.
Từ hôm ấy, ngày nào Đạt cũng nhắn tin hỏi han cô, anh còn quan tâm đến cô nhiều hơn thời kỳ hai người yêu nhau. Cô vẫn cố kiềm chế mình và tỏ ra lạnh nhạt. Cái đầu của cô đầy những ngờ vực nhưng con tim cô thì luôn rộn ràng mong chờ tin nhắn của anh. Cô sợ, nếu cô lạnh nhạt tiếp thì anh sẽ chán cô. Sau một tuần giằng xé, cô quyết định nghe theo trái tim mình. Cô và anh lại trở thành một đôi như ngày xưa. Điều ấy khiến cô vô cùng hạnh phúc. Sáng hôm đó cô quyết định cho anh biết cô đã hết giận anh. Cô dậy sớm, nhắn tin trước cho anh: “Chủ nhật chào anh, bỗng nhiên thấy yêu anh nhiều quá”. Có lẽ Đạt dậy muộn hoặc quá bất ngờ với tin nhắn của cô nên hai tiếng sau anh mới nhắn lại. Anh hẹn cô đi chơi. Hai người lại như những ngày mới yêu nhau, cô có rất nhiều chuyện muốn kể cho anh nghe, có rất nhiều chuyện khiến cô mệt mỏi và muốn dựa vào vai anh. Cô kể cho anh nghe về việc người ta từ chối đề án của cô, Đạt tỏ vẻ rất bất bình với điều ấy. -    Thế à, đề án ấy vừa khả thi, lại vừa tốt, chỉ có mù mới không thấy. -    Chắc vì em thấp quá, họ ở trên cao nên nói thế nào họ cũng không nghe được. -    Mấy cái ông quan chức này, để anh thử đưa cho thầy anh xem ông ấy giúp gì được em không nhé. Thầy anh là giáo sư đầu ngành nên rất có tiếng nói. -    Thế là được đứng trên vai người khổng lồ rồi. Để mai em mang cho anh nhé. – Thảo nói như reo mừng. -    Tí nữa về, anh lấy luôn, à em đưa anh luôn. Mai anh phải đi công tác sớm.  – Đạt vội vã. Lâu lắm rồi Thảo mới thấy hạnh phúc như vậy. Cùng lúc hai điều cô tưởng chừng đều vô vọng bỗng chốc quay lại với cô. Đạt đã thắp lên trong cô ngọn lửa hy vọng ấy. Cả đêm, cô nghĩ về tình yêu của mình, nghĩ về cảnh những đứa trẻ quê cười trong hạnh phúc khi chúng có những bộ quần áo ấm cho mùa đông. Sáng hôm sau, Đạt nhắn cho cô bảo anh phải đi công tác sớm và đi trong khoảng 1 tháng, chuyến đi này anh rất bận nên không gọi được cho cô nhiều.Mỗi ngày cô đều nhắn tin cho anh và mong chờ tin tức của anh cũng như tin về đề án của cô. Đến ngày thứ 29, cô biết ngày mai Đạt sẽ về và cô lại được bên anh. Chỉ nghĩ tới nó thôi đã khiến cô thấy phấn chấn lắm rồi. Thảo đang hí hửng nghĩ ý tưởng đặc biệt đón Đạt vào ngày mai thì thầy giáo hướng dẫn của cô gọi điện. -    Thảo à, đề án của em vừa được công bố trên tivi đấy. -    Vậy ạ, nhưng đã ai duyệt triển khai nó đâu ạ? -    Thầy cũng thấy lạ, nó được công bố là đề án của một vị giáo sư đầu ngành. Họ tuyên dương ông vì đề án rất khả thi và mang lại giá trị thực sự cho đất nước. -    Thầy có chắc không thầy, đề án của em… -    Thầy hướng dẫn em nên thầy biết chứ, cái tên của đề án chính thầy gợi ý cho em mà. Thảo buông rơi điện thoại, cổ họng cô nghẹn đắng, tim thắt lại. Mọi thứ của một tháng trước lướt qua trong đầu cô. Vì sao Đạt liên lạc lại với cô? Câu hỏi đó giờ đã được trả lời. Ngày xưa hồi yêu nhau, có lần Đạt đã nhờ cô làm giúp một tham luận cho thầy của anh, cô trích một phần trong đề án của mình thành bài tham luận cho anh. Bài tham luận đó đã được các ông ở trên cao đó gợi ý biến thành đề án và chỉ có cô mới là người nắm rõ nhất đề án ấy như thế nào. Cô cầm điện thoại lên, cô mở máy vừa bấm số cho Đạt. Anh tắt máy. Cô gọi liên tiếp rất nhiều cuộc sau đó nhưng anh đều tắt máy. Thảo ngồi thụp xuống giường, cô run run nhắn tin cho anh: “Sao anh có thể làm vậy với em. Đề án của em đâu?” Đạt không trả lời. Cả đêm hôm đó cô thức trắng. Sáng hôm sau cô ra sân bay từ sớm để đón Đạt. Vừa thấy cô anh đã tránh mặt. -    Anh Đạt, em cần nói chuyện với anh. -    Anh bận lắm, để sau đi. -    Không, phải nói ngay bây giờ. – Thảo chạy theo kéo áo anh lại. -    Em làm gì đấy, rách bây giờ. -    Anh đã làm gì với đề án của em? -    Gì, họ chưa chia tiền, khi nào có anh sẽ đưa em phần của em. -    Cái gì, anh….đề án ấy là… là… công trình của em – Thảo đứng sững lại. -    Thì sao. Không phải điều em mong nhất là nó được triển khai à. Giờ nó được nhà nước đầu tư để triển khai rồi đấy. Tất nhiên chúng tôi cũng chỉ thực hiện được một phần. Đạt bước vội lên chiếc taxi đang chờ ở gần đấy. Thảo đứng đó, mắt trân trân nhìn theo Đạt, nước mắt cô trào lên lăn dài trên má. Trong đầu cô, hình ảnh những đứa trẻ quê quần áo đầy đủ đang mỉm cười.
blog radio, niềm tin
•    Truyện ngắn của Nguyễn Thị Thùy Dương  Đọc truyện ngắn của Thùy Dương, ta thấy một cảm giác hụt hẫng, nghèn nghẹn trong lòng. Đề án đó đã được triển khai, nụ cười sẽ trở lại trên môi những đứa trẻ nghèo khó. Nhưng nó được đánh đổi bằng tất cả niềm tin và tình yêu của cô. Tiếp theo chương trình, mời bạn lắng nghe một truyện ngắn về một cô gái, đã trao trọn niềm tin cho người bạn thân thiết nhất của mình, để rồi niềm tin, tình yêu, tình bạn, tất cả đều tuột khỏi tầm tay cô: •    Truyện ngắn: Em đã sai vì em tin   -    Cô ta xinh đẹp hơn em đúng không anh? -    Không phải vậy… -    Thế cô ta giỏi giang hơn em sao? -    Em… -    Vậy cô ta có yêu anh bằng em không? -    Em à, thật ra… -    Thôi! Anh đừng nói nữa. Anh đã yêu một người hơn em tất cả. Em có lí do gì để níu kéo anh cơ chứ. Chúng ta…chia tay. -    Mai. Nghe anh nói đã… Mai… Mặc kệ tiếng anh đang nhỏ dần. Cô đưa ống tay áo thấm đi những giọt nước mặn chat đang tuôn rơi. Cô biết chứ. Anh chỉ thử cô thôi. Cô vốn hiền lành ít nói. Lại không biết ghen. Điều này khiến anh nghi ngờ tình yêu của cô dành cho anh. Nhưng anh đâu biết rằng, để giữ gìn tình yêu dành cho anh, cô đã khổ sở tới mức nào. Cô tin tưởng anh, nên những khi anh về khuya, cô chỉ biết hỏi xem anh có mệt không? Hỏi xem anh đã ăn gì hay chưa rồi chúc anh ngủ ngon. Anh nghĩ cô không có suy nghĩ gì sao? Cả đêm đó, cô chẳng ngủ được. Anh đi cùng với ai mà về muộn thế? Đi cùng đồng nghiệp, cùng bạn bè, hay bận đưa một cô bạn nào đó về nhà như hôm trước? Bao nhiêu ý nghĩ cứ giày vò cô. Nhiều khi cô muốn chạy ngay đến bên cạnh anh mà hỏi cho rõ ràng. Nhưng hơn ai hết cô hiểu rõ tính anh. Nếu cô làm như thế, tình cảm hai người sẽ bị rạn nứt. Và cô sẽ ngu ngốc mất đi người mình yêu. Và lần này cũng vậy. Khi nghe tin anh và Nhã Yến – cô bạn thân của mình có quan hệ mờ ám. Cô cũng im lặng cho qua. Bởi Nhã Yến và cô trước nay thân nhau như hai chị em, cô không tin Nhã Yến có thể đối xử như thế với mình. Cô vẫn quan tâm, vẫn chăm sóc anh như chưa từng nghe qua chuyện gì hết. Nhưng lần này, anh dường như không còn để ý tới cảm giác của cô nữa.  Buổi trưa, cô sang nhà anh chuẩn bị bữa trưa cho anh. Nấu nướng xong xuôi, cô ngồi trên ghế cạnh cửa sổ nhìn đường phố. Giờ này xe cộ đi lại đông quá. Trên mười hai của khu chung cư cao cấp yên tĩnh, cô im lặng ngắm nhìn về phía ngã tư, nơi mà chốc nữa thôi anh sẽ xuất hiện và đi về phía cô. Thói quen này bao tháng ngày này cô vẫn giữ. Nhưng anh không hề biết.
blog radio, niềm tin
Chiếc xe màu xanh lam xuất hiên nơi đầu ngã tư, anh đội chiếc mũ màu đen quen thuộc đang phóng về phía cổng chung cư. Nhưng… đằng sau anh, lại xuất hiện một cô gái. Cô ta vòng tay ôm chặt lấy người yêu của cô, và dựa sát vào lưng anh như ngày thường cô vẫn hai làm. Trái tim cô như bị ai đó cầm búa gõ vào. Chưa bao giờ nó đau như thế. Anh phản bội cô sao? Cô ngơ ngẩn một hồi lâu, nhưng vì lòng tin với anh cô gìn giữ bấy lâu nay nên cô lại trấn áp trái tim mình. Cô lại lặng yên nhìn ra phía ngã tư đằng kia như mong mỏi một điều gì đó thật xa xăm. Năm phút sau, chuông cửa reo. Cô giật mình đứng dậy, trống ngực đập thình thịch. Và chính lúc này cô hiểu, mọi chuyện không phải do ảo giác. Cô thở dài một hơi rồi chầm chậm ra mở cửa. -    Anh về rồi à? Cô sững người, không tin vào mắt mình, người đứng sau anh, đúng là Nhã Yến. Cô cũng không biết mình đã ngẩn người ra bao lâu, cũng không rõ anh có trả lời mình hay không. Giây phút ấy, cô chỉ muốn mình ngất đi, để tạm thời lãng quên đi nỗi hụt hẫng trong trái tim mình. Bữa cơm hôm ấy diễn ra thật tẻ nhạt, chỉ có tiếng nói chuyện của anh và cô bạn thân ngồi đối diện. Cô ăn rất ít, cũng chẳng muốn lắng nghe. Cô ngồi một lúc rồi đứng dậy, chỉ lẳng lặng rót cho mình một cốc nước. Họ cũng không để ý tới cô. Bữa cơm lâu lắm mới kết thúc. Cô định đưa tay dọn dẹp thì Nhã Yến nhanh nhảu ngăn lại. Cậu nấu nướng mệt rồi. để mình dọn dẹp rồi rửa bát luôn cũng được. -    Không cần đâu. Cậu là khách mà, sao thể được. -  Cô gượng cười. -    Không sao đâu. Giữa mình với cậu còn phải khách khí thế sao? Cậu cứ ra ghế ngồi nghỉ đi. Cô không muốn tranh cãi, chỉ là ngay lúc này, cô ước gì có thể nhảy vào cào cấu cái khuôn mặt giả tạo kia. Bạn bè ư? Bạn bè mà ngang nhiên cầm dao đâm vào tim nhau thế này ư? Nhưng cô không làm được. Lòng tự trọng cao vời vợi của cô không cho phép mình làm như thế. Cô buông tay ra khỏi mớ bát đĩa đầy dầu mỡ. -    Vậy, nhờ cậu nhé. Cô không nói gì nữa quay thẳng vào phòng đóng kín cửa lại. Căn phòng đầy đủ mọi thứ. Cô vẫn dùng nó khi đến nhà anh. Anh và cô yêu nhau đã hai năm, nhưng tuyệt nhiên, chưa bao giờ ngủ cùng giường. Anh tôn trọng cô, và cô cũng muốn như thế. Họ yêu nhau thật lòng và gìn giữ cho nhau. Cô từ lâu đã coi nơi đây là nhà. Nhưng hôm nay, cô thấy nó lạnh lẽo đến lạ. Cô nhắm mắt lại để trấn áp nỗi đau. Tự an ủi mình rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Bởi…Cô tin anh. -    Cậu ngủ rồi à? Tiếng Nhã Yến vang lên bên cạnh, cô nhẹ nhàng mở mắt. Nhìn chằm chằm cô ta như muốn thấu suốt con người trước mặt mình.  Cô đang đợi, một lời giải thích. Nhã Yến ngồi lên mép giường mỉm cười. -    Cậu không có gì để hỏi  mình sao? -    Cậu nói đi. Cậu thừa biết mình định nói gì mà. Cô im lặng chờ đợi. -    Anh Trí đang muốn thử cậu thôi. Anh ấy không phải là người như thế.  Cậu biết mà, đúng không? -    Cậu nói rõ hơn được không? -    Anh ấy nói, tình yêu của hai người quá nhàm chán và vô vị. Cậu thậm chí còn không biết ghen. Anh ấy nói, nhiều khi rất nghi ngờ cậu chỉ là muốn có một người đàn ông ở bên cạnh thôi. Nên đã nhờ mình cùng anh sắm vai một vở kịch nho nhỏ. -    Và cậu đã đồng ý. -    Đúng thế... Cô như gỡ được tảng đá đè nặng trong người mình. Nhưng thay vào đó là sự bất an đang lan dần trong con người cô. Tại sao anh phải làm như vậy. anh không tin tưởng cô sao? Bấy lâu nay những gì cô làm chưa đủ để chứng minh tình cảm của mình sao.
blog radio
-    Mình có chuyện này muốn nói với cậu. Nhưng thật sự mình không biết phải mở lời như thế nào cả. -    Có gì cậu cứ nói ra xem nào. Giữa chúng ta còn gì để giấu diếm nhau sao? Trông vẻ mặt thoáng nét buồn của Nhã Yến, cô thở dài một hơi. Nhưng hơi thở chưa kịp trọn vẹn thì đã vội tắt. -    Mai à. Mình yêu anh Trí. -    … -    Cậu đừng nói gì cả. Hãy nghe mình nói cho hết được không. Cô im lặng. Khép lại đôi mắt. -    Trước lúc cậu và anh ấy gặp nhau. Mình đã yêu anh rồi. Nhưng rốt cuộc, khi gặp cậu, anh lại vội vàng lựa chọn người bạn thân của mình... Cậu không biết rằng mình đã đau khổ đến nhường nào đâu khi thấy hai người bên nhau. Vì chúng ta là bạn thân… Mình không muốn phá hoại hạnh phúc của cậu, và mình cũng nhận thấy, ở bên cậu, anh ấy thực sự hạnh phúc… -    Tại sao cậu lại nói với mình chuyện này? -    Vì mình không muốn giấu diếm cậu điều gì cả. hai người bên nhau gần hai năm rồi. Tình cảm vẫn nguyên vẹn. Mình biết chứ. Nhưng mình cũng hiểu Trí là người có cá tính như thế nào. Nên khi anh bông đùa nói với mình rằng thử đóng một vở kịch nho nhỏ, một chút thôi đủ để cậu nổi cơn ghen. Mình đã nhắc anh ấy rằng cậu không phải người con gái dễ nổi cơn ghen, nhưng nếu không cẩn thận, có thể anh sẽ mất cậu mãi mãi. -    Vậy anh ấy vẫn quyết định làm sao? -    Đúng thế. Và mình cũng đã hùa theo anh. Bởi mình tham lam. Tham một chút tình cảm hời hợt của anh. Nhưng cậu biết không, với mình, đó là tất cả. Nhưng hôm nay đến đây, mình không phải muốn thú nhận tình cảm của mình. Mà… mình muốn cầu xin cậu. Cầu xin cậu, để anh Trí lại cho mình. -    Cậu điên rồi. Tại sao có thể nói với mình những câu đó được cơ chứ. -    Mình… không còn nhiều thời gian nữa Mai ạ. -    Cậu đang nói gì vậy. Mình không hiểu. Nhã Yến đứng dậy, bước chậm về phía cửa sổ, đưa mắt nhìn vào khoảng không vô định, sắc mặt cô bị ánh mặt trời chiếu vào trở nên chói lóa.  Cô từ từ quay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Mai. -    Mình bị u ác tính. Giai đoạn cuối Mai ạ. Thời gian của mình, cố gắng lắm cũng chỉ được ba tháng nữa thôi. Chính vì thế, những ngày cuối đời, mình muốn được sống bên cạnh người đàn ông mình yêu thương nhất. Cậu hiểu cho mình chứ? -    Thế giới trước mắt cô như tối đen lại. Tai ù đi như vừa trải qua một trận bão tuyết. Người cô lạnh run mặc dù đang giữa trưa hè…
***
Sáu tháng sau. Paris lạnh giá khiến gương mặt người con gái ấy ửng hồng. Sáu tháng trước, cô quyết định đi du học. gia đình, bạn bè, tất cả mọi người đều không biết cô đi đâu. Tất cả mối liên hệ giữa cô với Việt Nam chỉ bằng tấm thẻ ATM. Ngồi trước màn hình máy tính. Tay cô run run gõ cái tên “Hoàng Trí” quen thuộc vào ô tìm kiếm. Lâu lắm rồi cô không vào thăm Facebook, cũng chẳng có can đảm vào thăm. Giây phút màn hìn chuyển từ trang cá nhân của cô đến trang cá nhân của anh, tim cô như hóa đá. Lộng lẫy trên cao là tấm ảnh bìa được thiết kế đẹp mắt trang trọng. Cô dâu chú rể rạng rỡ tay trong tay, trong mắt họ ngập tràn hạnh phúc. “Ba tháng nữa thôi…Ba tháng nữa thôi…Ba tháng nữa thôi…” Câu nói vang vọng trong đầu khiến cô quay cuồng không thở được. Dòng chữ nhỏ trên cùng đập vào mắt cô. Hai tuần nữa sẽ đến ngày cử hành hôn lễ. Như một đòn giáng mạnh xuống đầu cô. Mặc kệ gió rít lùa theo ô cửa, cô không thấy lạnh nữa. Bởi trái tim cô, còn lạnh hơn băng tuyết, mà không, có lẽ cô cũng không biết nữa.
***
Hà Nội, mùa xuân hoa đào khắp phố. Con người vẫn vội vã chạy theo guồng quay của cuộc sống. Cô gái mặc chiếc áo dạ màu lam, mái tóc xoăn nhẹ buông  rớt một phần trên gương mặt ửng hồng.  Đằng xa, trước cửa khách sạn lộng lẫy sang trọng kia là cặp cô dâu chú rể đang bận rộn chào khách. Trong một khoảnh khắc nào đó, cô đã tưởng rằng, người mặc chiếc váy trắng kia là mình. Những dòng chữ trong mail tối qua cô đọc hiện lên trong đầu cô. Một chút tiếc nuối, nhưng chẳng đau lòng. Một nụ cười như có như không, và một bóng hình dứt khoát khuất sau góc đường đằng xa. Hoàng Trí như vô thức quét ánh mắt qua nơi đó, chẳng còn gì nhưng anh cảm nhận như vẫn còn cái gì đó vương vấn. Cái bắt tay vội vã của bạn bè khiến anh quay trở lại với thực tại…
blog radio, mùa đông
Tình yêu, không có chỗ cho sự thương hại. Hãy biết trân trọng những gì mình đang có. Chỉ vì muốn có thêm chút gia vị cho tình yêu, chỉ vì muốn thành toàn ý nguyện cho tình bạn, mà cả hai người đã vụng dại vĩnh viễn đánh mất nhau. Một nỗi trăn trở trong lòng tôi…có lẽ không có ai đúng hay sai, mà có đáng hay không khi tình yêu trượt nhịp trong cuộc sống khắc nghiệt? Cho nên, chỉ cần tôi yêu người, người cũng yêu tôi là đủ. •    Truyện ngắn của Thanh Lam Tình yêu không có chỗ cho sự thương hại, cũng không phải là một “phép thử”. Người ta sống để mà yêu nhau và tin tưởng lẫn nhau, thế nhưng cuộc sống khắc nghiệt mà đôi tay họ quá yếu đuối, không thể giữ nổi tình yêu của mình. Ta không thể quay lại quá khứ để thay đổi hiện thực. Chỉ có thể bước tiếp và tìm kiếm sự bình yên trong cõi lòng. Những lá thư tâm sự hay những sác tác của các bạn, các bạn đừng quên gửi cho Blog Radio theo địa chỉ blogviet@dalink.vn. Blog Radio được cập nhật hàng tuần vào lúc 0h15’ rạng sáng thứ 7 hàng tuần trên blogviet.com.vn và 0h30’ rạng sáng thứ 4 hàng tuần trên kênh VOV3 – Đài tiếng nói Việt Nam
Chia sẻ Sách Nói :

Khóa học Wordpress

Khóa học Wordpress
comments
 
Tắt Quảng Cáo [X]