Thiết kế web chuyên nghiệp



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Blog Radio 326: Anh tin tình yêu sẽ dẫn lối

Blog Radio 326: Anh tin tình yêu sẽ dẫn lối



Blog Radio - Tình yêu, cuộc sống và đam mê nghệ thuật, dường như những thứ đó chẳng bao giờ có thể hòa hợp được với nhau. Một chàng trai miệt mài với những bức vẽ, một cô gái mệt mỏi với nỗi lo cơm áo gạo tiền. Giữa cuộc sống bon chen khắc nghiệt này, liệu họ có giữ nổi tình yêu của mình hay không? •    Truyện ngắn: Cô gái tựa bên cửa sổ Cái cách mà anh im lặng lục lại những ngăn tủ, những giá sách và ném ra giường nào là quần áo, sách vở, những bản vẽ phác thảo, bút thước…thật nhanh và dứt khoát. Anh để chúng ra thành một đống lộn xộn rồi gập lại qua loa và nhét chúng đầy thô bạo vào hai túi du lịch và một chiếc ba lô. Rõ ràng anh muốn rời khỏi đây ngay lập tức. Sự giận dữ của anh nói với cô rằng, anh đã không thể chịu được cô nữa rồi, và rằng anh sẽ rời bỏ cô mãi mãi, đừng mong có thể tìm được bất cứ dấu vết nào của anh trong cuộc đời cô nữa. Cô đứng khoanh tay lặng im, tựa người bên cửa sổ và nhìn ra xa. Dường như tâm trí của cô vẫn còn đang hừng hực ngọn lửa, mà dường như đã được ủ quá lâu từ một đốm tàn ủ kỹ trong rơm. Và rồi cuộc tranh cãi của họ chính là điểm bùng phát của mọi nỗi bất hòa chất chứa từ lâu ở hai con người. Cô giận dỗi anh vì anh chẳng chịu thay đổi một chút nào cả. Anh vẫn là một đứa trẻ to xác, vô lo vô nghĩ. Cô chìm trong một nỗi chán nản cực độ cùng với cảm giác bất lực rằng cô không thể thay đổi anh. Mọi mong muốn của cô chỉ là hão huyền. Có lẽ, họ chia tay thì cô sẽ thoải mái hơn rất nhiều. Anh và cô, hai con người đều có một cuộc sống đầy hứa hẹn phía trước. Họ không hướng tới sự giàu sang, họ chỉ đi tìm sự ổn định của cuộc sống. Họ sẵn sàng hàng ngày đi làm 8 tiếng, tối về xem một bộ phim và đi ngủ đúng giờ để rồi ngày mai lại tiếp tục như vậy, để đổi lấy một cuộc sống bình lặng và đơn giản. Mỗi người đi trên những con đường đã định và rồi họ gặp nhau như hai vị khách ngẫu nhiên một ngày đứng đợi cùng một chiếc xe buýt. Họ chỉ cần lên xe và cùng nhau đi tiếp con đường tiếp theo.



Cho đến một ngày, anh lỉnh kỉnh mang về nào bút lông, hộp màu, giá và giấy vẽ. Những tờ giấy vuông lớn, trắng tinh, được sản xuất công phu chỉ để dành cho những kiệt tác lớn, vẫn còn đang chờ đợi ai đó đưa chúng vào thế giới thực. Anh nói với cô với một vẻ mặt và giọng nói đầy lạc quan tin tưởng rằng, những thôi thúc trong anh đã khiến anh không thể không thực hiện những bước khởi đầu mới. Nó đã xuất hiện từ hồi anh còn bé tý, lớn dần cùng với sự trưởng thành của anh, và rồi ngày hôm nay, nó đã thành một âm vang mãnh liệt. Anh thông báo với cô rằng, anh đã đăng ký thêm một lớp học vẽ vào buổi tối, thực ra là tiếp tục nó sau một sự ngắt quãng dài của con đường học tập của riêng anh. Anh nói với cô về tương lai của những kiệt tác nghệ thuật, của một bậc thầy mà cô sẽ tự hào. Cô đã không ngăn cản anh, sự lạc quan của anh đã truyền cảm hứng trong cô. Cô động viên anh mỗi ngày. Nhưng rồi, chính vì vậy mà thời gian anh dùng để ở bên cạnh cô cũng ít hơn. Và anh cho rằng thời gian để anh dành cho sự nghiệp của mình như vậy vẫn còn quá ít. Anh xin nghỉ việc mà không thấy mảy may tiếc nuối gì, Từ đó, họ sống bằng số tiền dành dụm và số tiền mà cô làm ra được. Cuộc sống ngày càng khó khăn mà tay vẽ của anh vẫn còn vụng về và nhiều thiếu sót. Những bức tranh được để ngày một nhiều hơn ở trong nhà mà chưa có ai muốn mua bất kỳ bức nào trong chúng. Và anh cũng không hề có chút nản lòng. Nhưng rồi cuộc sống cứ ngày càng khó khăn nhiều hơn. Bữa ăn trở nên đơn giản hơn rất nhiều, họ còn phải trả tiền  thuê nhà, những hóa đơn, học phí cho những lớp học của anh… Cô luôn phải tính toán chi tiêu từng chút một. Cuối cùng, cô lấy hết sự bình tĩnh và dịu dàng của mình để có được một cuộc nói chuyện thực sự về vấn đề tài chính đối với anh. Nhưng thật không có sự đơn giản nào dành cho một cuộc nói chuyện mà trong đó, cô muốn truyền tải hết những mong muốn của bản thân về việc anh nên suy nghĩ lại mọi thứ. Cô nói về cuộc sống thực tế, những bon chen và cạnh tranh, nơi không dành cho những mơ mộng hão huyền. Cô muốn anh nhận thức được rằng, có rất ít họa sĩ và những người thành công trong những họa sĩ ấy lại càng ít hơn rất nhiều… Anh cảm thấy niềm tự ái bị động chạm. Anh cảm thấy mình vô dụng và thất bại trong mắt cô. Nhưng anh cũng không hề muốn quay lại những tháng ngày vô vị nữa. Và rồi cuộc nói chuyện trở thành cuộc tranh cãi nảy lửa. -    Anh cũng không còn là trẻ con nữa mà sao không thể nghĩ nổi dài ra vậy? Anh quá ích kỷ, anh có biết tôi đã phải mệt mỏi như thế nào không? Chỉ có một mình tôi hi sinh để đảm bảo cho bữa ăn qua ngày, và nuôi cho anh những mơ tưởng hão huyền. -    Chắc anh đã làm khổ em nhiều rồi. Thôi được, anh sẽ đi, để em có cuộc sống hạnh phúc hơn. Cô lặng lẽ lau những giọt nước mắt lăn trên má. Cánh cửa đóng sầm lại. Cô dõi theo bóng dáng anh đang bước đi dứt khoát trong con ngõ nhỏ ẩm ướt. Trời đang buổi chiều tối. Mưa phùn bay tứ tung theo những cơn gió lạnh buốt. Trên những chậu cây nhỏ treo trên ban công, những nụ phong lan trắng muốt run rẩy vì lạnh. Cơn giận đang dần nguôi ngoai. Cô thấy mình thật ích kỷ.

blog radio 326

Bất giác cô chạy lại bạn làm việc, cầm chiếc điện thoại lên. Nhưng bàn tay cô lại lưỡng lự. Không! Cô sẽ không gọi cho anh. Việc xa rời cô, phải tự lập cuộc sống sẽ khiến anh tỉnh ngộ. Anh sẽ quay lại, xin lỗi cô vì những suy nghĩ quá đỗi bồng bột của mình. Cô thấy dịu lại trong lòng, không còn một chút cảm giác tội lỗi nào. Không có anh, cô sẽ sống tốt hơn là đằng khác. Cô lặng lẽ vào bếp sửa soạn đồ ăn tối. Căn phòng của cô và anh ở trên tầng 5 của căn nhà cao tầng dùng để cho thuê. Nơi đây gần nơi cô làm việc và cũng gần nơi anh đang thực hiện “dự án” của mình. “Đó sẽ là một cảnh phố phường thường ngày với đủ mọi số phận con người. Cảm hứng nghệ thuật đến từ cuộc sống của con người”. Anh luôn nói với cô về dự án của mình như vậy. Họ đã chuyển nhà rất nhiều lần, và đây chính là nơi tốt nhất với giá thuê hàng tháng cũng không quá cao. Cô nghĩ về những tháng ngày tự do của mình với cảm giác chiến thắng. Sau bữa ăn, cô xem một bộ phim hài, thấy tâm trạng cải thiện đi đôi chút. Giấc ngủ nhẹ nhàng kéo đến khép lại một ngày mệt mỏi. Tiếng chuông đồng hồ reo lên, cô tỉnh dậy, khẽ đập đập tay sang bên cạnh. “Dậy đi anh.” Nhưng không có ai ở đó cả. Cô bất giác mở mắt nhìn kỹ lại. Tỉnh táo trở lại một chút, cô mới nhận ra là anh đã bỏ đi từ hôm qua. Cô ngồi dậy tắt chuông, chợt nhìn thấy bức ảnh chụp chung anh và cô. Hai nụ cười thật hạnh phúc nhưng đời thật chẳng như mơ. Cô lạnh lùng đặt úp khung ảnh xuống rồi lại nằm xuống trùm chăn kín đầu. Hôm nay là ngày chủ nhâth, cô có thể ngủ nướng đến bất cứ lúc nào cô muốn.
***
Hà Nội, đang trong mùa đông giá rét, cô kéo cao cổ áo khoác và lặng lẽ bước đi trên hè phố. Những đám mây như bị những đám khói bốc lên từ một đám cháy lớn ở đâu đó bốc lên nhuộm một màu âm u, xám xịt. Gió rét từng cơn. Cô tự hỏi giờ này anh đang ở đâu. Cô muốn gọi cho anh quá. Nhưng rồi lại thôi. Anh sẽ phải hiểu ra mọi thứ thôi. Cô bước đến khuôn viên bên hồ. Phóng cái nhìn ra xa, để cho sự mênh mông và làn sương mờ thu hết tầm mắt. Cô muốn nói chuyện với ai đó quá. Cô lang thang ngoài phố, mua sắm vài món đồ đến tối muộn mới về. Cô lặng nhìn chiếc điện thoại một lúc, cả ngày hôm nay chỉ có một số cuộc gọi từ bạn bè, không có cuộc gọi hay bất cứ tin nhắn nào từ anh. Cứ bất giác có tiếng chuông điện thoại là cô lại linh tính đó là anh gọi, nhưng rồi lại thấy thất vọng. Chắc anh cũng đang giận cô, dường như cô đã nói gì đó xúc phạm đến anh. Cô không muốn nhớ lại một chút nào. Cô bắt đầu ăn, một bữa ăn thật nhạt nhẽo. Không thấy anh xì xụp ăn uống ngon lành như mọi ngày, cô cũng cảm thấy không muốn ăn cái gì nữa. Cô cất chỗ thức ăn còn lại vào tủ lạnh rồi ra vào phòng ngủ đọc nốt cuốn sách còn dở dang. Rõ ràng cô đã hi sinh quá nhiều cho anh, đổi lại, anh chỉ dành thời gian của mình cho mấy cái bức vẽ ngớ ngẩn ấy. Nhưng cô đã có những lời lẽ nặng nề với anh. Không thể tập trung được vào bất cứ việc gì. Cô nhỏm dậy tắt đèn và đi ngủ.

blog radio 326, anh tin tình yêu sẽ dẫn lối

-    Một gã ích kỷ và ảo tưởng như vậy bỏ đi thì có gì mà phải buồn. Người bạn thân nhận xét một câu đầy quyết liệt, sau khi nghe cô giãi bày những tâm sự của mình. Dường như giữa các cô gái luôn có những vấn đề chung đeo đẳng cuộc đời họ. -    Dù sao, tớ cũng thấy hơi có lỗi một chút. Nhưng thôi bỏ đi. Tối này đi chơi đâu không? -    Tối nay đi bar chút đi. Để tớ rủ thêm mấy đứa nữa. Mà cậu lâu lắm rồi cũng không chơi bời tụ tập gì cả. Mệt mỏi mãi rồi cũng phải cho mình thư giãn chứ. Cả ngày làm việc, cô vẫn quanh quẩn ý nghĩ về anh. Sao mãi không thấy anh liên lạc lại nhỉ. Hay anh nói thật, rằng anh sẽ không bao giờ quay lại nữa. Cô thấy buồn kinh khủng. Cô gần như quên mất anh trong buổi tối hôm đó. Lâu lắm rồi, cô mới được cười nhiều đến như thế. Bạn bè tụ tập đồng nghĩa với vô số trò được bày ra, vô số câu chuyện được kể và vô số con người được đưa ra bàn tán. Vậy mà lâu nay, cô lại cố tình trốn tránh bạn bè. Cô bắt gặp một ánh mắt đang nhìn mình ở phía bàn đối diện. Người đàn ông mỉm cười để lộ ra một chiếc răng khểnh trông khá duyên. Cô cũng mỉm cười đáp lại. Lâu rồi cô không mỉm cười tình tứ với một người đàn ông khác. Người đàn ông ra hiệu muốn nhập với hội bạn của cô. Cô để ý hỏi người bạn của mình. Họ đồng ý luôn. Thế là những người đàn ông gặp những người phụ nữ, tất cả họ luôn có những niềm phấn khích mới lạ khi tụ tập lại với nhau.  Trong tiếng nhạc xập xình của phòng hát karaoke, người đàn ông đến gần cô, giơ cốc bia lên mời. -    Một ly chứ? Người đàn ông khẽ rướn mày, bộ mặt đầy đầy tươi tỉnh và chút ngây thơ. Dường như là chuyện gì anh ta cũng biết nhưng rồi lại luôn tự hỏi không biết mình đang nói cái gì. Một chút gì đó vô tội nhưng lại đầy cuốn hút. Đó là vẻ bề ngoài một kẻ mà bất cứ người đàn ông nào cũng sẽ khuyên những người phụ nữ của mình phải đề phòng. Nhưng lại chẳng người phụ nữ nào chịu lắng nghe cả. Họ cho rằng, những người đàn ông của họ chỉ ghen tuông thái quá mà thôi. Cô phì cười, chạm cốc và uống cạn ly bia của mình. Sự tiếp đón quá nhiệt tình của cô khiến người đàn ông được thể ngồi lại gần với cô. Họ trò chuyện và cùng hát. Kết thúc cuộc vui là một cuộc hẹn. Theo lẽ bình thường sẽ là một bữa ăn tối cho hai người. Nhưng cô từ chối. -    Em thấy chúng ta đi uống café sẽ tiện hơn. Cô viết số điện thoại và thời điểm hẹn ngày mai vào một tờ giấy nhỏ, người đó sẽ đến đón cô. Cô chọn cho mình một trang phục đẹp nhất. Cô yêu thích mùa đông, vì mùa đông là một sàn catwalk cho tất cả mọi người với những bộ trang phục cầu kỳ và ấm áp của họ. Cô chọn cho mình chiếc bộ váy, cùng quần tất và một chiếc áo khoác da có lớp lông dày mượt ở cổ áo. Cô cẩn thận ngắm nhìn mình trong gương. “Trông em cứ như cô nữ sinh trốn bố mẹ đi chơi với bạn trai vậy”. Cô nhớ là anh đã từng khen cô như vậy khi họ bắt đầu hẹn hò nhau. Giá như người mà cô đi chơi tối nay cùng là anh nhỉ?

blog radio 326, anh tin tình yêu sẽ dẫn lối

Rồi cô đi đến bên cửa sổ và nhìn xuống con ngõ nhỏ. Trời tối, nền đường ẩm ướt, lấp lánh phản chiếu ánh sáng từ những cột đèn. Mưa phùn nhẹ tạo thành những vệt dài thẳng và chéo xuống trong anh đèn đường heo hắt. Ở trên những cây phong lan cảnh, những nụ hoa đang bắt đầu hé mở. Giá rét không thể ngăn cản chúng thực hiện những chu trình sinh học từ triệu năm nay. Cô chợt quay lại. Ở bàn làm việc ấy, một khi quay lại, cô hay bắt gặp ánh mắt anh ngắm nhìn cô. Nhưng giờ đây không có ai ở đó cả. Tiếng chuông điện thoại vang lên. Người đàn ông đã đến nơi. Cô nhìn ra phía đầu ngõ, một chiếc santafe màu bạc lấp lánh những hạt mưa đọng lại đang đợi sẵn. -    Café Lake Side anh nhé! - Cô vừa nói vừa lật trở lại chiếc mũ liền chùm đầu và mở cửa xe bước vào. Đó là một quán café hai tầng có sự gần gũi và một chút sang trọng theo phong cách Châu Âu. Ở ngoài quán có hai cây thông được trang trí đèn nhấp nháy. Vậy là cũng chuẩn bị đến ngày Giáng Sinh. Họ chọn một chỗ ngồi ở trong phòng trên tầng 2. Ngăn cách họ với cái lạnh bên ngoài là tấm kính lớn. Từ đây có thể nhìn ra mặt hồ mênh mông phía trước. Ở bờ bên kia là những tòa nhà cao tầng nhấp nhô rực rỡ ánh đèn. Tiếng violin vang lên trầm ấm, du dương. -    Đúng là chỗ ngồi tuyệt vời! – Người đàn ông nhìn cô mỉm cười, đôi mắt hấp háy. Cô bỗng có cảm giác lo lắng rằng mình sẽ gặp anh ở đây. Cô đưa mắt nhìn quanh -    Em uống gì nhỉ? – Người đàn ông hỏi. Cô nhìn vào tờ thực đơn đồ uống một lúc rồi đặt xuống. Cô gọi người phục vụ đến rồi hỏi: -    Cho mình một lon coca light và một ít sữa đặc được không? -    Em uống coca với sữa à? – Người đàn ông bỗng ngạc nhiên hỏi. -    Vâng. Nó rất tuyệt – Cô mỉm cười. Anh luôn gọi hai thứ đó mỗi khi cùng cô đi uống café. Chúng trộn với nhau tạo thành một thứ hỗn hợp mà lúc đầu cô cho là quái gở cho đến khi cô thử nó. Khá ngon. Thỉnh thoảng cô lại thưởng thức thứ hỗn hợp đó khi đi quán bar cùng bạn bè. Người đàn ông chọn café nâu nóng. “Café khiến anh mất ngủ” - cô nhớ anh đã từng nói với cô như vậy. Đúng là thế giới này chẳng có ai giống anh cả, cô thầm nghĩ. “…Và hội đồng khoa học nhà trường đã công bố bài luận văn của anh. Nó đạt mức điểm tối đa. Xin lỗi em, nghe thật chẳng có gì hấp dẫn…” “Công việc của anh à? Margin, tỷ giá, một căn phòng kín bưng với những ô làm việc chật hẹp, những màn hình máy tính bị lấp đầy những con số và biểu đồ. Thật tẻ nhạt đối với phụ nữ các em phải không ?” "Thực sự thì anh thấy mệt mỏi vì nó. Nhưng đó là một công việc tốt, nó cho anh tiền bạc và những cấp bậc cao. Anh không có gì để đòi hỏi hơn". Cô đưa mắt nhìn ra phía ngoài tấm kính lớn. Mặt hồ phẳng lặng phản chiếu ánh sáng từ quán cafe xuống. Thỉnh thoảng có một chiếc cano máy phóng qua. Xa xa, có một vài con thuyền đánh cá sáng đèn. "Và anh tin tình yêu sẽ là nơi tiếp thêm năng lượng mỗi khi cục pin của ta đang dần cạn kiệt vì cuộc sống bon chen. Thử tưởng tượng xem, một ngày ta về nhà và có một ai đó đang ngóng trông ta bên bữa tối. Và cả tiếng của trẻ nhỏ nữa chứ. Thật cứ như mơ vậy…"

blog radio 326, anh tin tình yêu sẽ dẫn lối

Cô uống một ngụm hỗn hợp coca và sữa, lắng nghe người đàn ông nói. Chợt cô hỏi : -    Đã bao giờ anh nghe thấy một tiếng gọi mạnh mẽ từ một nơi nào đó khiến bản thân thay đổi hoàn toàn suy nghĩ chưa? -    Tiếng gọi nào cơ ? Nghe có vẻ kỳ bí quá - Người đàn ông bật cười, nhưng sau khi nhìn thấy gương mặt nghiêm túc của cô thì chợt nhìn quanh một thoáng – Có ai gọi em à? -    Không. Đừng để ý đến chuyện đó. Cô mỉm cười bình thường trở lại. Đúng là chẳng có ai kỳ lạ như anh cả, sao anh không thể là một người bình thường được nhỉ? Họ lại tiếp tục những câu chuyện của mình bên những ly đồ uống. Cô vẫn thỉnh thoảng để ý đến chiếc điện thoại ở trong túi xách của mình. Không một cuộc gọi đến, chỉ có vài tin nhắn quảng cáo từ tổng đài. Anh vẫn im lặng với cô.   Chiếc santafe đưa cô trở lại con ngõ nhỏ. Những hạt mưa li ti liên tục đọng lại lên tấm kính trước mặt xe. Người đàn ông ấn út cho chiếc cần lau sạch chúng đi. Rồi những hạt mưa lại tiếp tục rơi xuống, chiếc cần lại tự động lau chúng đi theo chu kỳ. Có lẽ là 5 phút một lần. Người đàn ông nhận xét cô là một người kỳ lạ nhất mà anh ta từng gặp. Cô chỉ thoáng mỉm cười. Sau khi nhận được lời hẹn cho một hôm khác, cô khéo léo từ chối do bận công việc và nói rằng sẽ liên lạc lại sau. Chiếc xe quay đầu phóng đi. Cô tự hỏi, không biết mình còn muốn gặp người đàn ông ấy không. Và rồi, ba ngày tiếp theo trôi qua, cô vẫn lặp lại cuộc sống như thường lệ. Đi làm, về ăn tối, xem phim, đọc sách rồi đi ngủ. Anh vẫn không thèm liên lạc cho cô. Căn phòng có một sự trống vắng rất lớn mà cô không muốn trở về chút nào.

blog radio 326, anh tin tình yêu sẽ dẫn lối

Hà Nội, nhiệt độ ngày càng lạnh hơn và những cơn mưa vẫn không có dấu hiệu chấm dứt. Hôm nay, công ty có một buổi liên hoan nhỏ. Trong tiếng cười nói, chuyện trò huyên thuyên, cô chỉ ngồi im lặng, thỉnh thoảng mở chiếc điện thoại ra rồi lại cất vào túi. Những nụ cười của cô không còn tự nhiên được. Cô cảm thấy mọi người thật hạnh phúc. Và anh, anh đã thực sự quên cô rồi. Đã mấy ngày qua, cô chưa thực sự nói chuyện với ai cả. Nếu anh ở đó, anh sẽ lắng nghe từ đầu chí cuối, kể cả câu chuyện ngớ ngẩn nhất. Tàn cuộc muộn, cô trở về trên con đường ẩm ướt đầy lá rụng nhàu nát. Cô ngồi lặng lẽ trên giường, tần ngần nhìn vào chiếc điện thoại. Cô phải gọi cho anh, chắc chắn, anh không thể quên cô, anh không được phép quên. Bỗng có tiếng gõ cửa : -    Chị ngủ chưa ? Hôm nay một công ty chuyển phát nhanh chuyền gửi cho chị cái này. Cô đặt điện thoại xuống, bước đến mở cửa. Cô sinh viên ở phòng bên cạnh đưa cho cô một bưu phẩm có hình chữ nhật lớn. bên ngoài được bọc giấy bóng cần thận. Có vẻ như là một bức tranh lớn. -    Hôm nay chị không có nhà nên em đã ký nhận giúp chị. -    Cảm ơn em - Cô nở nụ cười tươi tắn. Một cô bé hiền lành và đáng yêu. Cô quay trở lại giường, bóc lớp giấy bọc ngoài. Một tờ giấy nhỏ rơi ra, trên đó là hàng chữ của anh. "Xin lỗi em vì những giận dỗi thật trẻ con. Thật không công bằng khi em lại là người phải hi sinh nhiều nhất. Thực sự không có em, cuộc sống của anh đã đi vào ngõ cụt. Bức tranh "kiệt tác" của anh đã bán được dù anh biết người ta đã định giá nó không tương xứng. Anh đã nhận được một công việc tại một phòng triển lãm, và họ hứa sẽ đặt hàng anh một số tác phẩm. Anh đã chia sẻ niềm vui với gia đình, và em chính là người anh muốn chia sẻ nhiều nhất. Anh biết ơn em và ngày nào anh cũng nhớ em". Cô nhìn xuống bức tranh và nó khiến cô suýt bật khóc. Đó là một bức tranh bằng màu nước tuyệt đẹp. Trong đó, nhân vật chính là một cô gái đứng tựa bên cửa sổ. Cô mặc bộ chiếc áo khoác có lớp lông mượt ở cổ, váy và quần tất. Cô khoanh tay và đưa ánh mắt nhìn ra xa xăm. Bên ngoài ban công là những cơn gió lạnh, chiếc lá rụng phất phơ. Những chậu phong lan nhỏ treo bên ngoài khẽ đung đưa theo gió. Cánh cửa sổ mở rộng, phía xa là những lớp mái nhà cong cong nhấp nhô cổ kính. Hình ảnh quen thuộc của cô mà anh luôn ngắm nhìn.

blog radio 326, anh tin tình yêu sẽ dẫn lối

Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn trên má, cô cầm chiếc điện thoại lên, bấm dòng tin nhắn: "Quay về đi anh. Em rất nhớ anh!" và ấn gửi đi không chút chần chừ. Cô đi tới, mở toang cánh cửa sổ trong bầu trời đêm. Bên ngoài, mưa phùn đã dứt, những bông hoa lan đã nở rực rỡ. Hương thơm ngào ngạt, lặng lẽ tràn ngập căn phòng.

Truyện ngắn của Hồng Anh Nguyễn
Chia sẻ Sách Nói :

Khóa học Wordpress

Khóa học Wordpress
comments
 
Tắt Quảng Cáo [X]