Thiết kế web chuyên nghiệp



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Home » » Blog Radio 352: Quên một người

Blog Radio 352: Quên một người


Mỗi chuyện xảy ra đều có ý nghĩa của nó…
Từng người, từng người bước qua cuộc sống của ta đều rất quan trọng…
Tôi chẳng cần kiếm tìm quá nhiều lý do để có thể yêu quý một người. Nhiều khi, con người sống với con người, chỉ cần tốt với nhau, giúp đỡ nhau là đủ để ta cho đi mà không cần nhận lại.
Nhưng những người mà chúng ta yêu thương, họ cũng chỉ như cơn gió nhẹ nhàng lướt qua cuộc sống của ta. Những lúc buồn, cô đơn, mệt mỏi, hay khi  vui sướng hạnh phúc, thật may mắn vì có họ luôn bên cạnh, nhưng họ đâu phải của riêng ai, mỗi người đều có một khoảng trời riêng,  cuộc sống riêng, chẳng có gì là mãi mãi,  chẳng ai thuộc về ai, ngay cả những người thân, họ cũng đâu thể luôn ở bên cạnh ta suốt cuộc đời.
Ai cũng có quá khứ,  ai cũng có cho mình một khoảng trời riêng, ở đó có những người mà chúng ta yêu thương.


Cuộc sống chẳng bao giờ quay ngược lại quá khứ, cũng chẳng dừng chân ở một khoảnh khắc hạnh phúc nào đó mà ta muốn níu lại, cuộc sống cứ thế trôi đi, trôi về phía trước, đưa ta đến với những câu chuyện mới, những con người mới... để rồi có khi giật mình nhìn lại, những người đã từng  bước qua cuộc sống của ta, những người ta đã từng quý, yêu, ghét, những người một thời ta rất thân, một thời là tri kỷ, một thời là cả yêu thương. 
Họ từ từ bước qua, lại thấy chút gì đó tiếc nuối.
Ai cũng có cả một quá khứ thật to, ở đó đầy ắp kỉ niệm, cảm xúc và hình bóng của những con người yêu thương ấy.
Có những nụ cười sau này sẽ vẫn còn rạng rỡ dù tấm ảnh đã ố màu..
Có những giọt nước mắt vẫn sẽ rơi xuống khi nghe một bài hát quen thuộc.
Có những quyết định sai lầm trong quá khứ khiến cho ta day dứt mãi về sau.
Tất cả.. gói gọn trong cái quá khứ to to ấy, cất giữ cho riêng mỗi người.
Quá khứ là để khi nhớ lại, ta lại nhớ về những con người. Họ xa rồi, họ có cuộc sống mới, họ có khoảng trời riêng.  
Hãy mỉm cười vì những gì đã qua, dù cho trong quá khứ quyết định có sai lầm, dù khi nhớ lại vẫn  buồn, đừng nuối tiếc mãi. Hãy coi đó là một phần trong cuộc sống của ngày hôm qua, hiện tại luôn ẩn chứa những điều mới, luôn có những con người mới, họ ở phía trước, luôn sẵn sàng cho đi yêu thương mà chẳng cần lý do.
…Hãy yêu thương họ chân thành, vì một ngày nào đó… họ sẽ lại nằm trong cái quá khứ to to ấy để ta nhớ về.
  • Tiểu Xử
  • Em sợ phải bắt đầu lại! 
Em cũng muốn yêu lắm chứ nhưng có ai yêu em đâu!
Ai đó đã từng nói yêu thương em rất nhiều nhưng lại lặng lẽ bước ra cuộc đời em. Em cứ phải chống chọi một mình trong cơn giông sau lưng anh rồi lại tự gượng cười với vẩn sáng mờ. Yêu thương em nhiều lắm cớ sao để em tổn thương vậy anh.
Xa anh, em sợ cảm giác ai đó lại gần tán tỉnh, sợ cái nắm tay bất ngờ mà xa lạ, bất giác em run lên như những hồi ức ở bên anh. 
Yêu, em không còn nghĩ tới nữa khi em không còn đủ sức tin tưởng thêm. Em sợ phải bước đi và dẫm lại những vết thương cũ, lúc đó anh có còn ở đó xoa dịu em không. Mỗi ngày đi qua nỗi nhớ anh nguội dần khi anh đã bên vòng tay mới, như những vết thương lại không tha cho em. Em không thể như ngày xưa nữa. Vui vẻ mỗi ngày, cái nguyên lý sống của em đó không còn nữa khi tim em vẫn giả dối gượng cười, gượng yêu và gượng hạnh phúc. 
Em không thể vui vẻ nhiều hơn, không thể trở lại cô bé vui vẻ mỗi ngày của anh như trước được nữa.
Cuộc sống vẫn trôi, bạn bè vẫn tạo cơ hội để em gặp gỡ và yêu thương thêm một ai đó. Em cũng đã gặp, đã yêu nhưng cảm giác thì không có. Em yêu nhưng lại thờ ơ với tình cảm của mình, dừng như tất cả những thứ đến sau không còn ý nghĩa đối với em nữa. Em thờ ơ, em lạnh nhạt, em nói tiếng nhớ và người ta vẫn yêu em. Có ai yêu như thế không anh. Đôi khi em nghĩ tình yêu là không cần thiết, cứ làm và sống không bị tổn thương có phải vui hơn không?
Ai nói tình người bao la nhưng em thấy ích kỉ lắm, để có một tình yêu mới họ rũ lòng gạt bõ người cũ sang một bên, nếu biết bắt đầu không có kết quả thì sao lại nói lời yêu để gạt đi niềm tin của người khác. Anh đã yêu ai đó nhiều hơn chính mình chưa, và khi anh biết mình bị lừa dối anh sẽ thế nào. Em cứ quên anh nhưng tiềm thức cứ quay lại như một cuốn caset cũ. Nó sợ không ai nghe tới và sẽ vứt bỏ đi, nhưng nghe lại để làm gì...
  • Hương Hương
Blog Radio 352: Quên một người
  • Nếu cô ấy muốn giành giật anh - Em sẽ ra đi
Anh à! Nếu một ngày có kẻ đến và rủ rê anh trong những vòng tròn cạm bẫy, những khúc nhạc đầy mê hoặc, những lời nói lúc trầm lúc bổng để nhằm níu anh về nơi ấy. Thì em…thì em…Sẽ buông tay anh, em hiểu lúc đó nếu cố gắng giành giật, cái em nhận lại sẽ là niềm đau không nguôi.
Này anh, dẫu biết yêu anh là thế, thương anh là thế nhưng rồi trên đời này có biết bao nhiêu thứ cám dỗ anh nhỉ? Những tưởng cuộc tình mình luôn tươi đẹp với biết bao dự định, hoài bão, mong ước dịu ngọt màu hồng, nhưng rồi ai đâu ngờ rằng từ “chán” hoặc từ “cướp đi” cũng sẽ xuất hiện trong đời em.
Thật ra lúc trước em chẳng quan tâm đâu, những rạn nứt trong tình cảm đâu. Bởi một đứa con gái 18 tuổi đầu thì đôi lúc nhiệm vụ chính là ăn – ngủ - học thôi chứ đâu có quan tâm mấy chuyện mà người ta gọi “của thiên hạ” đâu.
Nhưng rồi trải qua những năm 19, đôi mươi, rồi 22 em chợt nhận ra. Có những cái lỗ li ti của sự đổ vỡ đã bắt đầu xuất hiện trong anh và em rồi. À hay thật, cứ ngỡ là mình đang có một mối tình ngọt ngào hơn ai hết, có một người thương mình hơn bản thân, có 2 gia đình ủng hộ hết mình cho 2 đứa trẻ con yêu nhau… Mà rồi đời không như là mơ.
Khi con người càng trưởng thành, sẽ có những suy nghĩ về cô đơn, về ám ảnh đâu đó sẽ tăng lên nhiều hơn. Sẽ bắt họ phải quan tâm, sẻ chia nhiều hơn, không còn cười nhiều, đùa vui nhiều và cư xử trẻ con nhiều như trước nữa đâu.
Bởi cũng từ đây người thứ 3 xuất hiện…
Cũng đừng hẳn trách lỗi người thứ 3, có trách hãy trách bản thân mình đầu tiên. Có lẽ vì quá chủ quan, chủ quan về tình cảm của mình dành cho anh ấy quá nhiều nên chắc anh ấy không thể bội phản mình được đâu. Chủ quan vì có lẽ mình là người con gái xinh đẹp, mỹ miều không thua kém ai thì chắc anh ấy cũng sẽ không bỏ ta mà đi được đâu. Chủ quan vì anh ấy là người thuỷ chung, đây là cái chủ quan ngu si nhất của một người con gái khi yêu.
Và có trách hãy trách tiếp theo người đàn ông bên cạnh mình... 
Bởi anh ấy không lăng nhăng, không bỡn cợt, không liếc mắt đưa tình với ai kia thì liệu hỏi người thứ 3 có dám bén mảng đến gần mà làm quen không. Nếu anh ấy là người dứt khoát, chung thuỷ thì cho dù người thứ 3 đến ve vãn, sờ mó thì anh ấy cũng nhất quyết không thèm đụng vào.

Blog Radio 352: Quên một người

Anh! Nếu cô ấy cứ muốn níu anh về phía cô ấy, anh nghĩ em có nên đưa tay giật anh về phía em không? Không phải anh không tốt, mà anh chỉ là kẻ phạm sai lầm trong phút chốc yếu lòng nào đó. Đàn ông cũng là con người, nên cũng có phút mềm lòng khi buồn, cô đơn mà thôi. 
Nếu ngày mai, ngày kia anh nhận ra cô ấy mang cho anh hạnh phúc nhiều hơn, thì anh cứ vững tâm ở bên lo cho cô ấy, suy cho cùng cô ấy chỉ là phụ nữ, mà phụ nữ cũng là phái yếu. Đừng bỏ rơi cô ấy như chính anh bỏ rơi em nhé, em sẽ không tha thứ cho anh đâu và cô ấy cũng vậy.
Nói ra người ta nghĩ em khờ khạo, để kẻ thứ 3 cướp đi người yêu mình mà còn thầm chúc phúc cho họ, có vài người khác bảo em là kẻ giả tạo, không giữ được nên mới nói như vậy. Em mặc kệ, mặc những suy nghĩ, lời nói về ta, về em, về anh, về cô ấy.
Bởi nếu anh còn yêu em, chắc chắn em sẽ quay trở về bên em. Nếu yêu em thật lòng, anh chắc chắn sẽ không bị những lời nói ngon ngọt dụ dỗ. Nên nếu anh đã bị ngã lòng thì em cũng biết một phần nào đó tình cảm của anh dành cho em vẫn chưa đủ lớn đâu.
Em sẽ tự cất bước đi tìm hạnh phúc cho chính mình!
  • Đặng Văn Hải
  • Blog Radio 352: Quên một người
  • Tháng 8 - học cách quên một người
“Đôi khi người ta rơi nước mắt bởi một câu hát không phải vì nó quá hay,nó quá cảm động hay người ca sĩ thể hiện nó quá thành công mà đơn giản chỉ vì người ta tìm thấy nỗi đau của riêng họ trong bài hát đó”.
Đôi mắt rưng rưng nhẩm theo lời bài hát nhưng em lại vô thức nhẩm theo nỗi đau của em, đã bao tháng năm nhưng nó vẫn như một cái bóng ma lẳng lặng đi bên cạnh em di giẳng đến đáng sợ.
Trải qua bao cuộc tình ngắn ngủi, hình bóng cuối cùng làm em rượt đuổi vẫn là anh, vẫn là chàng trai ngỗ ngược của thời học sinh áo trắng trên sân trường .Tất cả đã bị úa màu của vệt xước thời gian nhưng những gì trong đó thì vẫn vẹn nguyên chẳng có chút gì là thay đổi, tất cả vẫn thế vẫn là hình ảnh của hai con người vẫn là một thứ tình cảm trong sáng đượm mùi tuổi trẻ, vẫn là những câu thề thốt trẻ con vụng dại mà chẳng bao giờ nghĩ đến một ngày mai đổi thay.
Tháng tám người ta chìm trong yêu thương hò hẹn còn em ngồi đây chìm trong những mảng ký ức bạc màu thương nhớ về một cậu bạn của những tháng năm xưa cũ.
Tháng tám, em tìm cho mình một chỗ ngồi thân quen .
Tháng tám, em lại một mình đạp xe trên những con đường vắng sực mùi hoa dại mà cả anh và em đã từng đạp xe chạy qua mỗi ngày tới lớp học thêm.
Tháng tám, em lại lang thang một mình tìm lại những ký ức còn vương vãi đâu đây, vội vàng như sợ ai đó nhặt mất.
Tháng tám, em lại một mình trong quán ốc vệ đường nhấm nháp dư vị của những tháng năm.
Tháng tám, chỉ còn riêng em mặc chiếc áo tráng lặng lẽ nhớ về những câu hò hẹn xưa.

Blog Radio 352: Quên một người

Tháng tám, hình như chỉ còn em là nhớ về anh .
Tháng tám, chỉ còn em nhớ đến nó để chỉ còn em buồn về nó .Anh và em giờ mỗi người một phương trời.
Tháng tám, anh nói đã hết yêu em.
Tháng tám, nỗi đau cứ bám riết lấy em không rời một phút giây.
Tháng tám, em nhận ra em rất nhớ anh.
Tháng tám, em đã phải học cách quên một người.
Tháng tám, em nhìn thấy anh hạnh phúc trong trang phục chú rể bảnh bao còn em thì …bơ vơ trong thương nhớ.
  • Nguyễn Thị Yến
Chia sẻ Sách Nói :

Khóa học Wordpress

Khóa học Wordpress
comments
 
Tắt Quảng Cáo [X]